em đang giận, em giận thật đáng sợ, đêm qua anh đã không ngủ được, chợp mắt 1 tí mà đã gặp ác mộng. trong giấc mơ anh đang đi tìm em trong khu rừng mịt mù, có 1 ai đó cũng đang tìm em như anh, bóng em hiện ra đó rồi ẩn khuất sau các gốc cây, chập chờn. anh chạy như điên trong bóng tối, trong giấc mơ để tìm em, lồng ngực mún vỡ tung vì thở dốc, chân mún khụy vì chạy mỏi. em lại hiện ra trước mắt anh, anh cố chạy lại em lại xa hơn, anh đã khóc đã gào tên em trong giấc mơ. rồi anh cũng tìm thấy em, em nằm đó co rúm trong 1 hốc cây, anh vỡ òa vì hạnh phúc, nhưng khi anh ôm lấy em, giấc mơ tan biến. anh tỉnh giấc và bít đó là giấc mơ. Em à, anh sợ, anh sợ mất em biết bao nhiêu, rồi anh thao thức mà không chợp mắt được, mãi đến 6h30 anh mới nhắn tin cho em, em vẫn giận, anh thiếp đi 1 chút, 1 chút thôi và anh lại mơ màng, giấc mơ thứ 2 không có em, anh thấy anh đi đâu đó, gặp bạn bè, mà lúc nào cũng gọi nhầm con bạn là em, bị bạn bè gặng hỏi em là ai, sao cứ gọi nó bằng tên em, quê quá không bít nói sao thì giật mình dậy, đến giờ đi làm.
đi làm , trên công ty với những con số mà luôn nghĩ về em, ăn cơm trưa cũng chẳng ngon lành, cả buổi trưa anh đọc lại tin nhắn của em, và nhận ra vì sao em giận anh. anh gửi cho em lời giải thích mong em sẽ hiểu là em đã đọc sai tin nhắn của anh. Hy vọng em sẽ hiểu cho anh, hj vọng em sẽ giận nhưng sẽ vui trong bụng vì bít anh không phải người như em đã nghĩ.
đến giờ này anh vẫn khó thở, như có cái gì đó nghẹn nghẹn trong cổ, mong sao em sẽ hết giận. anh xin lỗi, anh nhận lỗi, cho dù anh......................
Ừ thì anh là người xấu
người xấu chưa hẳn là không tốt
Thứ Ba, 28 tháng 2, 2012
Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011
Chờ Đợi
Vậy là đã 5 ngày trôi qua, nó vẫn phải chờ đợi, dường như ông trời hay số phận đang đùa giỡn với nó, nó cứ nghĩ đã 90% là được rồi nhưng kết quả vẫn phải chờ đợi. Nó đâm ra chán nản, nó chờ đợi một cuộc điện thoại hay một email trả lời nhưng tất cả chỉ là con số không. Nó đã chủ động liên lạc qua email, nhưng không thấy hồi âm, có lẽ nó nên gọi điện thoại.
Đã có lúc trong đầu nó nghĩ đến việc bỏ nghề, theo đuổi cái nghề này cuối cùng cũng đem lại là đồng tiền, nhưng nó biết làm gì, làm những việc như hiện tại nó đang làm ư, đó chỉ là công việc thời vụ, không có gì đảm bảo chắc chắn cho tương lai.
Niềm tin trong nó chưa dập tắt được đâu, ngày mai nó sẽ hy vọng vào ngày mai.
Đã có lúc trong đầu nó nghĩ đến việc bỏ nghề, theo đuổi cái nghề này cuối cùng cũng đem lại là đồng tiền, nhưng nó biết làm gì, làm những việc như hiện tại nó đang làm ư, đó chỉ là công việc thời vụ, không có gì đảm bảo chắc chắn cho tương lai.
Niềm tin trong nó chưa dập tắt được đâu, ngày mai nó sẽ hy vọng vào ngày mai.
Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011
chút chiều sài gòn
Sài Gòn đã vào cuối mùa mưa, cách hai ba ngày mới có mưa lại, mưa cũng không còn thất thường mà thường chỉ mưa vào lúc chiều tối. Sài Gòn sắp hết mùa mưa thì cùng với nghĩa ở quê đang vào mùa mưa bão, miền Trung là vậy, ở giữa nhưng lại khác hẳn, 2 miền nam bắc mùa mưa thì nó lại khô và ngược lại. vậy là trời đã sang thu, cái màu thời gian hiện rõ trên bầu trời một màu tim tím, nhạt nhạt. Sài Gòn vẫn thế vẫn ồn ào xô bồ, con người không có thời gian mà ngồi để nghe để suy ngẫm thời gian lắng đọng, chỉ có nó vì đang không có chuyện chi làm nên nó rảnh, nó ngồi vẩn vơ mơ hồ xa xăm.
Thời gian trôi qua thật nhanh, ngày nối ngày tuần nối tuần, vậy là đã 3 tháng nó rời xa giảng đường đại học, gần 1 tháng rưỡi nó rời xa kí túc xá, nó cảm thấy nhớ, nhưng nó chưa ghé qua ktx được, có lẽ dịp 20/11 nó sẽ ghé qua xem hội diễn văn nghệ, được sống lại cái tinh thần mà mấy năm trước nó từng trải qua.
Sẽ nhanh thôi, nó động viên đứa em của đứa bạn, em sẽ sớm ra trường thôi, sắp tới tết rồi, lại hết 1 năm ấy mà. Nói đến tết, nó cảm thấy sợ, mấy cái tết trước nó háo hức lắm, chỉ mong cho nhanh tới để được về nhà, nhưng cái tết này có lẽ khác, nó cũng muốn về lắm nhưng mà nó không thể dự định hay quyết định được, nó sợ thời gian trôi nhanh và năm cũ sẽ hết. Nó nhớ bố mẹ nó nhiều hơn…….
chuyện của hắn
chuyện tình của hắn không nhiều nhưng ít ra cũng đếm được hơn số ngón trên 1 bàn tay. Những cuộc tình chóng vánh, đến rồi đi, ít nhiều cũng làm hắn thấm thía được nhiều điều. Hắn yêu chân thành và luôn biết tôn trọng người hắn yêu. Nhưng có lẽ vì thế mà lần lượt những cô gái cũng bỏ hắn ra đi. Hắn cười và mãi đi tìm kiếm 1 người con gái khác những người hắn đã đi qua, nhưng dường như là không có. Hắn chiêm nghiệm cuộc đời, cuộc tình và hắn rút ra kết luận, vì hắn quá giữ gìn cho bạn gái, hắn không làm gì hơn ngoài cái nắm tay và khẽ ôm hôn, hắn không đưa bạn gái hắn đi xa hơn trên con đường tình ái, không dẫn bạn gái hắn đến những khu vườn của khoái lạc trần đời, nên hắn mất họ. Phải chăng đó là lỗi của hắn, biết bao thằng gian manh, sở khanh lại được yêu say đắm và được các ả dâng trọn, con tim lẫn thể xác, còn hắn, hắn không có được những thứ đó từ những người đàn bàn, có lẽ vì hắn quá hiền chăng. Điều thứ 2 hắn nghiệm ra là do hắn nghèo, hắn không thể dẫn các cô nàng đi đến 1 nơi sang trọng để ăn những món ăn đắt tiền, chỉ có quán cóc vỉa hè, cà phê bình dân. Hắn không thể bỏ tiền ra mua vé xem phim mà phải đi xin ở bạn bè hoặc hội sinh viên thành phố, và hắn chỉ có thể chở bạn gái đi xe đạp mượn của thằng bạn chứ không có xe máy. Hắn không có được nhiều tình cảm vì hắn phải bon chen đi làm kiếm tiền chứ không có thời gian ngồi với em út ngắm sao ngắm trăng kể chuyện tình con muỗi.Và điều thứ 3 bây giờ hắn không có để duy trì cái gọi là tình ái, đó là công việc, hắn chưa có công việc, nên chẳng con nhỏ nào dám yêu 1 thằng như hắn. Hắn mỉm cười, hắn cười vì hắn đã nhận ra được những điều khiến nó thất bại trên con đường tình ái. Ít nhất bây giờ hắn vui vì tất cả đã ra đi, những đứa con gái mà hắn đã yêu thương, hắn sẽ kiếm từng cái, công việc, tiền bạc, và cả sự táo bạo nữa, hắn sẽ không nhút nhát nhiều nữa, hắn sẽ nghĩ thoáng ra 1 chút, 1 chút thôi để chứng tỏ cái gợi là ............., hahahahahha
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)