em đang giận, em giận thật đáng sợ, đêm qua anh đã không ngủ được, chợp mắt 1 tí mà đã gặp ác mộng. trong giấc mơ anh đang đi tìm em trong khu rừng mịt mù, có 1 ai đó cũng đang tìm em như anh, bóng em hiện ra đó rồi ẩn khuất sau các gốc cây, chập chờn. anh chạy như điên trong bóng tối, trong giấc mơ để tìm em, lồng ngực mún vỡ tung vì thở dốc, chân mún khụy vì chạy mỏi. em lại hiện ra trước mắt anh, anh cố chạy lại em lại xa hơn, anh đã khóc đã gào tên em trong giấc mơ. rồi anh cũng tìm thấy em, em nằm đó co rúm trong 1 hốc cây, anh vỡ òa vì hạnh phúc, nhưng khi anh ôm lấy em, giấc mơ tan biến. anh tỉnh giấc và bít đó là giấc mơ. Em à, anh sợ, anh sợ mất em biết bao nhiêu, rồi anh thao thức mà không chợp mắt được, mãi đến 6h30 anh mới nhắn tin cho em, em vẫn giận, anh thiếp đi 1 chút, 1 chút thôi và anh lại mơ màng, giấc mơ thứ 2 không có em, anh thấy anh đi đâu đó, gặp bạn bè, mà lúc nào cũng gọi nhầm con bạn là em, bị bạn bè gặng hỏi em là ai, sao cứ gọi nó bằng tên em, quê quá không bít nói sao thì giật mình dậy, đến giờ đi làm.
đi làm , trên công ty với những con số mà luôn nghĩ về em, ăn cơm trưa cũng chẳng ngon lành, cả buổi trưa anh đọc lại tin nhắn của em, và nhận ra vì sao em giận anh. anh gửi cho em lời giải thích mong em sẽ hiểu là em đã đọc sai tin nhắn của anh. Hy vọng em sẽ hiểu cho anh, hj vọng em sẽ giận nhưng sẽ vui trong bụng vì bít anh không phải người như em đã nghĩ.
đến giờ này anh vẫn khó thở, như có cái gì đó nghẹn nghẹn trong cổ, mong sao em sẽ hết giận. anh xin lỗi, anh nhận lỗi, cho dù anh......................