Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Bế tắt


Hôm nay đã là 29.9, mình lên chỉ huy nộp bảng chấm công cá nhân, nhận được thông tin là mai chưa có tiền ứng lương. Một nỗi lo lắng lại bao trùm lên cái thân thể đang ngày càng xuống dốc, làm sao sống được trong khi trong túi chỉ còn có 150k, mà con xe cứ  4 ngày lại ngốn 50k, còn tiền ăn hằng ngày, mình đã tiết kiệm lắm nhưng mỗi ngày cũng hết  ít nhất 20k, lại thêm hạn đóng tiền phòng đã đến, kiếm đâu ra 500k bây giờ, bạn bè có ai giúp được đâu, mãi đến 15 mình mới có lương. Giá mà mình có người thân trong này, hix hix, mình mình phải làm sao đây, bế tắt, chỉ còn trông chờ vào 1 nguồn hi vọng duy nhất, đó là thằng Tiên, nó có lẽ ngày 5 mới nhận lương, mình muốn khóc, chưa bao giờ mình lại thiếu thốn như lúc này. Áp lực tìm việc, chuyện gia đình không được ổn thỏa, bạn gái quen bấy lâu nay đã dần xa, nợ cứ dần lên, mất ví mất giấy tờ, bạn học phổ thông hiểu lầm đâm ra ghét bỏ. Lúc trước mình có cho mấy đứa bạn vay tiền nhưng cho vay thì dễ chứ đòi thì khó, phần vì tụi nó cũng túng, phần vì tụi nó vô tư, mình nói mấy lần rồi mà vẫn như không. Mình cảm thấy khó thở, cái cảm giác nghẹn trong cổ họng, 2 tháng nay mình đã cố gắng rất nhiều nhưng dường như vận hạn của mình đang đến, 2 tháng qua mình đã sống kham khổ, ăn không dám ăn, không biết đến ly nước ngọt hay ly cà phê, bạn bè hẹn đi chơi cũng không dám vì không có tiền, chỉ 2 tháng thôi mà mình đã mất đi đến 6kg, mình khổ chẳng biết nói cùng ai, không dám gọi điện về nhà, yêu ba má lắm, nhớ ba nhớ má thật nhiều nhưng mình không dám nói, mỗi lần gọi điện mình gắng gượng cười nói lạc quan hỏi thăm động viên ba má sức khỏe và đừng lo cho mình, nhưng sau khi cúp máy nước mắt mình cứ thế tuôn rơi, không có cách gì kiềm lại được.
Có lẽ mình phải đi cầm cái máy tính, mình không biết làm sao để có tiền trong lúc này nữa, có ai giúp mình không.

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Mất ví ký sự

     Ngày 16.09.2011  mình đi làm về đã là gần 8h, làm vệ sinh xong lăn đùng ra ngủ, tâm trạng uể oải khi phải thức đêm nhiều. Chập chờn giấc ngủ lúc tỉnh lúc mơ, phần vì đói phần vì mệt, cuối cùng cũng phải dậy đã là 3h30. Không có gì để bỏ vào cái dạ dày lép kẹp, lấy cái bóp kẹp cái điện thoại đi chợ. Mọi ngày vẫn đi bộ, hôm nay có xe bác Cường euro nên lấy xe đạp đi. Dạo 1 vòng tại chợ Phạm Thế Hiển cuối cùng cũng mua được vài thứ.
ngang qua hàng cá, thấy cá tươi hỏi giá, má ơi giá cao ngất ngưỡng đến 55k 1 ký, thế là nói hem mua, bị bà bán cá chửi đồ âm binh. Tâm trạng hơi bị khó chịu, đi chợ mà không cho người ta trả thì đi chợ chi. Mua vài quả trứng, về, chạy xe đến quán điện thoại mua cái thẻ cào 20. vẫn còn cái bóp. về đến nhà, lúi húi dắt xe lên, rớt cái bóp ngay chỗ nhà (phán đoán sau này). Lên nhà hí hửng làm đầu bếp, hiiii, loáng 1 cái đã có cơm canh, cá, trứng chiên, chuẩn bị ăn. Thấy hết nước thế là tìm cái bóp đi mua nước, má ơi, cái bóp mô rồi, không có, lục tung đồ đạc lên cũng không có, ngồi nghĩ. thôi rồi mất rồi, lục lại 1 lần nữa, vô vọng, hỗn loạn, tất cả giấy tờ và tiền bạc, mới lãnh lương hôm qua nữa chứ, cả thẻ atm. muốn khóc, xách xe chạy hỏi bà con dọc đường. Về nhà thẩn thờ, lấy máy tính đánh tin tìm giấy tờ. không có tiền để mà đi in nữa chứ, sao bây giờ, chờ..... may quá bác Cường euro về, vay 50k đi ra quán in gấp giấy tìm giấy tờ. Lông nhông chạy dừng dán, chạy dừng dán......... đến 6h lếch thếch về nhà. chẳng mún ăn uống gì. Cố lên, không nản. Gọi điện về cho chị thông báo tìm cách làm lại giấy tờ xe được không, gọi cho khóa tài khoản atm. Đi tắm, ăn cơm rồi đi làm, tâm trạng vẫn nặng như mang cục tạ.
          Ngày 17.09.2011 đi làm về, ngủ, dậy lúc 12h, ăn cơm do bác Cường euro mua, đi dự hội thảo tư vấn du học với cu Giảng cho đỡ bùn. Vay được 500k phòng thân. mọi chuyện vẫn bình thường. ngoi ngáp.
          Ngày 18.09.2011 chuyển đồ đạc dần sang phòng mấy anh em thân, ăn cơm trưa bên đó lun, thằng bạn trả mình 300k, tranh thủ ngủ tí. 3h về ghé tiệm mua bóng đèn xe, xui bị cháy đen hết 2 cái bóng. về tới phòng trọ lão già phòng dưới hỏi ai dán tờ giấy tìm giấy tờ, nói có người lúc trưa mang cà vẹt tới hỏi, mừng quýnh, hỏi nếu người đó có mang lại thì chú nói gọi điện theo số điện thoại giúp con. đi thay đèn xe, rùi về.
xuống ngồi nói chuyện với lão, mình nói sẽ cho tiền người đem lại giấy tờ, lão gợi tối nếu người đó đem lại thì chú lấy hộ con rùi con tính lại cho chú nhé. Đang vui mà, nên hem nghĩ ngợi gì, cứ gật đầu dạ dạ.
lên đến phòng ngồi phân tích, mình có ghi địa chỉ mình ở đâu mà người kia lại biết tìm đến, sao không gọi điện thoại mà phải đi tìm chủ nhân (là mình) làm chi??? mâu thuẩn, sao lại nói là tối người đó quay lại thì chú cất hộ cho. sao người đó không ghé hỏi chủ nhà ở phía trước mà đi hỏi người phía sau. Đi tới trước hỏi chủ nhà, chủ nhà bảo cả ngày hôm nay có ai hỏi gì đâu. nghi ngờ, phán đoán chắc chắn là lão nhặt được.
tối đi làm, 22h30 con gái lão gọi điện bảo có người mang đến, con nhỏ nói cái bóp không có tiền, chỉ có cà vẹt xe thẻ atm và giấy tờ, lão chen vào nhắc con bé chỉ có cà vẹt xe thôi (nghe qua loa điện thoại) => khẳng định là lão được cái bóp của mình đang mún vòi tiền. con nhỏ tắt máy, mình gọi lại, con nhỏ bảo chỉ có cái cà vẹt thôi, nói là mới đi làm về không biết. OK ngày mai sẽ tính.
          19.09.2011 Suốt 1 đêm trằn trọc khó ngủ bàn phương án lấy lại, cà vẹt xe là quan trọng, lấy được rồi sẽ tính, 7h30 về tới phòng, lão ngồi uống cà phê chờ mình, với tâm trạng lo lắng xen với mừng vui cầm trên tay cái cà vẹt mình liền bỏ vào túi. Thương lượng với lão hãy cho mình xin lun mấy cái giấy tờ kia rùi tính luôn 1 thể, lão khẳng định không có, mình nêu lên lý luận, tại sao thằng kia không gọi điện cho con mà lại gửi cho chú, sao nó biết con ở đây, sao chú liên hệ được với nó mà nó biết mà quay lại trong khi ban ngày lúc đó chú đã biết con là người mất đâu mà dám nói người đó lại đưa cho chú. Nói tóm lại không có thằng nào rảnh mà được giấy tờ lại không liên hệ trực tiếp với người mất thông qua số điện thoại mà lại thông qua một người xa lạ để gửi lại, có vụ cò mất giấy tờ này nữa là không có một chút gì thỏa đáng.
Rút túi cho lão 50k nói là chú uống cà phê, không mún nhận, cầm trên tay lão nói, tao không cần 50 của mày ta xé ngay trước mặt mày nà (mày là mình), giả vờ xé tờ tiền, gấp tờ tiền lại bỏ lên tủ lạnh trong nhà. không phản ứng gì mạnh.Lát sau còn cho con gái gọi điện nói là ông kia đòi 500k và lão đã đưa để có cái giấy, có tin được không trời, mất 500k tính ra lão lỗ 450k à, số tiền đó nếu chính tay lão bỏ ra thì có thể để yên được không, trong khi lão là dân xe ôm. dân lao động nghèo. Bỏ qua mọi lời nói, mình xin chào lên phòng.
           Tóm lại theo nhận định của mình, mình khẳng định lão hoặc con gái lão nhặt được bóp của mình tại chân cầu thang trong dãy phòng trọ, không bàn tới số tiền trong đó (gần nửa tháng lương), lão giữ giấy tờ, thấy thông tin tìm giấy tờ của mình mún kiếm thêm thu nhập, khi đã khẳng định được mình là chủ xe (mình để xe cùng dãy nên thấy biển số) nên lão tiếp cận để kiếm tiền. Mục đích là vòi tiền giấy tờ xe xong sẽ vòi tiền bằng lái và chứng minh nhân dân cùng thẻ atm và 1 số giấy tờ khác.Kết quả thế nào thì đã kể ở trên.
         Trên đây là ký sự về vụ việc mất bóp của mình, mình viết ra đây để cái bạn cùng thảo luận xem mình phán đoán và nhận định có đúng không, có gì góp ý cho mình.Xin cảm ơn!



Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Vĩnh biệt một người anh

Anh trách em sao hỗn, anh nói em sao láo, anh nói em sao dám vượt qua vai vế. Có bao giờ anh nghĩ lại anh có xứng đáng với cái gọi là anh không, làm anh mà chỉ hơn tụi em cái tuổi, chứ suy nghĩ và hành động có hơn gì nhau đâu. Nếu anh là một người anh mẫu mực thì đâu có chuyện thằng em đi nhắc chuyện đó, mà nó đã không nhắc thì đâu có chuyện gì đâu. Anh có khác gì chứ, cũng 18 năm sống ở nơi đó, nơi mà gọi là nơi chôn nhau cắt rốn, mà sao anh vội quên, có lẽ đi ra đời sớm hơn, nên thời gian đã làm quên đi nơi đó, vậy thì khi tuổi già đừng có mà nói trở về quê hương, hay lúc đó ko còn đất chôn nên quay về tìm mảnh đất bỏ lổ. người ta nói nhất con trưởng nhì con Út, vậy mà đó, con trưởng mà đến chuyện lễ nghĩa, chuyện ông chuyện bà cũng không biết cái cóc khô gì hết, phải để thằng Út nói, để nó nhắc, rồi tự ái, rồi nói nặng nhẹ với nó, rồi nặng nhẹ với ba má. Nuôi con ư, chẳng lẽ ba má lúc nuôi con cũng quên chuyện ông chuyện bà như anh à, nếu mà khó khăn thì cũng đâu cần gì, chỉ cần hỏi han, điện thoại hỏi thôi, cũng là nhớ rùi, đằng này làm ra của dư của để, đầu tư vào động sản kinh doanh vàng, nhà không thiếu thứ gì mà nói là lo nuôi con. Đúng là khi đồng tiền làm mờ mắt thì khó mà xoay chuyển, chấp nhận lạnh nhạt với cả những người thân yêu nhất. Đàn ông mà để một con đàn bà xích cổ, muốn lôi chìu nào cũng được. học biết bao đạo nghĩa, biết bao bài văn bài thơ về quê hương về ba má, tất cả chỉ là xạo ke, tất cả chỉ là lời nói. Tôi đã nhiều lần hy vọng, thất vọng rồi lại cho anh một cơ hội, biết đâu đó, nhưng thôi nhé, chấm dứt, đừng hỏi vì sao tôi như thế.
quê hương ơi, gia đình ơi, bà con của tôi ơi, dù đói khổ như thế nào tôi cũng nhớ về nơi đó, nơi dòng Trường Giang nuôi tôi khôn lớn, nơi tôi lớn lên giữa tình thương bà con và xóm làng, mãi mãi tôi không bao giờ quên.