Hôm nay đã là 29.9, mình lên chỉ huy nộp bảng chấm công cá nhân, nhận được thông tin là mai chưa có tiền ứng lương. Một nỗi lo lắng lại bao trùm lên cái thân thể đang ngày càng xuống dốc, làm sao sống được trong khi trong túi chỉ còn có 150k, mà con xe cứ 4 ngày lại ngốn 50k, còn tiền ăn hằng ngày, mình đã tiết kiệm lắm nhưng mỗi ngày cũng hết ít nhất 20k, lại thêm hạn đóng tiền phòng đã đến, kiếm đâu ra 500k bây giờ, bạn bè có ai giúp được đâu, mãi đến 15 mình mới có lương. Giá mà mình có người thân trong này, hix hix, mình mình phải làm sao đây, bế tắt, chỉ còn trông chờ vào 1 nguồn hi vọng duy nhất, đó là thằng Tiên, nó có lẽ ngày 5 mới nhận lương, mình muốn khóc, chưa bao giờ mình lại thiếu thốn như lúc này. Áp lực tìm việc, chuyện gia đình không được ổn thỏa, bạn gái quen bấy lâu nay đã dần xa, nợ cứ dần lên, mất ví mất giấy tờ, bạn học phổ thông hiểu lầm đâm ra ghét bỏ. Lúc trước mình có cho mấy đứa bạn vay tiền nhưng cho vay thì dễ chứ đòi thì khó, phần vì tụi nó cũng túng, phần vì tụi nó vô tư, mình nói mấy lần rồi mà vẫn như không. Mình cảm thấy khó thở, cái cảm giác nghẹn trong cổ họng, 2 tháng nay mình đã cố gắng rất nhiều nhưng dường như vận hạn của mình đang đến, 2 tháng qua mình đã sống kham khổ, ăn không dám ăn, không biết đến ly nước ngọt hay ly cà phê, bạn bè hẹn đi chơi cũng không dám vì không có tiền, chỉ 2 tháng thôi mà mình đã mất đi đến 6kg, mình khổ chẳng biết nói cùng ai, không dám gọi điện về nhà, yêu ba má lắm, nhớ ba nhớ má thật nhiều nhưng mình không dám nói, mỗi lần gọi điện mình gắng gượng cười nói lạc quan hỏi thăm động viên ba má sức khỏe và đừng lo cho mình, nhưng sau khi cúp máy nước mắt mình cứ thế tuôn rơi, không có cách gì kiềm lại được.
Có lẽ mình phải đi cầm cái máy tính, mình không biết làm sao để có tiền trong lúc này nữa, có ai giúp mình không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!