Anh trách em sao hỗn, anh nói em sao láo, anh nói em sao dám vượt qua vai vế. Có bao giờ anh nghĩ lại anh có xứng đáng với cái gọi là anh không, làm anh mà chỉ hơn tụi em cái tuổi, chứ suy nghĩ và hành động có hơn gì nhau đâu. Nếu anh là một người anh mẫu mực thì đâu có chuyện thằng em đi nhắc chuyện đó, mà nó đã không nhắc thì đâu có chuyện gì đâu. Anh có khác gì chứ, cũng 18 năm sống ở nơi đó, nơi mà gọi là nơi chôn nhau cắt rốn, mà sao anh vội quên, có lẽ đi ra đời sớm hơn, nên thời gian đã làm quên đi nơi đó, vậy thì khi tuổi già đừng có mà nói trở về quê hương, hay lúc đó ko còn đất chôn nên quay về tìm mảnh đất bỏ lổ. người ta nói nhất con trưởng nhì con Út, vậy mà đó, con trưởng mà đến chuyện lễ nghĩa, chuyện ông chuyện bà cũng không biết cái cóc khô gì hết, phải để thằng Út nói, để nó nhắc, rồi tự ái, rồi nói nặng nhẹ với nó, rồi nặng nhẹ với ba má. Nuôi con ư, chẳng lẽ ba má lúc nuôi con cũng quên chuyện ông chuyện bà như anh à, nếu mà khó khăn thì cũng đâu cần gì, chỉ cần hỏi han, điện thoại hỏi thôi, cũng là nhớ rùi, đằng này làm ra của dư của để, đầu tư vào động sản kinh doanh vàng, nhà không thiếu thứ gì mà nói là lo nuôi con. Đúng là khi đồng tiền làm mờ mắt thì khó mà xoay chuyển, chấp nhận lạnh nhạt với cả những người thân yêu nhất. Đàn ông mà để một con đàn bà xích cổ, muốn lôi chìu nào cũng được. học biết bao đạo nghĩa, biết bao bài văn bài thơ về quê hương về ba má, tất cả chỉ là xạo ke, tất cả chỉ là lời nói. Tôi đã nhiều lần hy vọng, thất vọng rồi lại cho anh một cơ hội, biết đâu đó, nhưng thôi nhé, chấm dứt, đừng hỏi vì sao tôi như thế.
quê hương ơi, gia đình ơi, bà con của tôi ơi, dù đói khổ như thế nào tôi cũng nhớ về nơi đó, nơi dòng Trường Giang nuôi tôi khôn lớn, nơi tôi lớn lên giữa tình thương bà con và xóm làng, mãi mãi tôi không bao giờ quên.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!