Thứ Ba, 11 tháng 10, 2011

Chờ Đợi

Vậy là đã 5 ngày trôi qua, nó vẫn phải chờ đợi, dường như ông trời hay số phận đang đùa giỡn với nó, nó cứ nghĩ đã 90% là được rồi nhưng kết quả vẫn phải chờ đợi. Nó đâm ra chán nản, nó chờ đợi một cuộc điện thoại hay một email trả lời nhưng tất cả chỉ là con số không. Nó đã chủ động liên lạc qua email, nhưng không thấy hồi âm, có lẽ nó nên gọi điện thoại.
Đã có lúc trong đầu nó nghĩ đến việc bỏ nghề, theo đuổi cái nghề này cuối cùng cũng đem lại là đồng tiền, nhưng nó biết làm gì, làm những việc như hiện tại nó đang làm ư, đó chỉ là công việc thời vụ, không có gì đảm bảo chắc chắn cho tương lai.
Niềm tin trong nó chưa dập tắt được đâu, ngày mai nó sẽ hy vọng vào ngày mai.

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

chút chiều sài gòn

Sài Gòn đã vào cuối mùa mưa, cách hai ba  ngày mới có mưa lại, mưa cũng không còn thất thường mà thường chỉ mưa vào lúc chiều tối. Sài Gòn sắp hết mùa mưa thì cùng với nghĩa ở quê đang vào mùa mưa bão, miền Trung là vậy, ở giữa nhưng lại khác hẳn, 2 miền nam bắc mùa mưa thì nó lại khô và ngược lại. vậy là trời đã sang thu, cái màu thời gian hiện rõ trên bầu trời một màu tim tím, nhạt nhạt. Sài Gòn vẫn thế vẫn ồn ào xô bồ, con người không có thời gian mà ngồi để nghe để suy ngẫm thời gian lắng đọng, chỉ có nó vì đang không có chuyện chi làm nên nó rảnh, nó ngồi vẩn vơ mơ hồ xa xăm.
Thời gian trôi qua thật nhanh, ngày nối ngày tuần nối tuần, vậy là đã 3 tháng nó rời xa giảng đường đại học, gần 1 tháng rưỡi nó rời xa kí túc xá, nó cảm thấy nhớ, nhưng nó chưa ghé qua ktx được, có lẽ dịp 20/11 nó sẽ ghé qua xem hội diễn văn nghệ, được sống lại cái tinh thần mà mấy năm trước nó từng trải qua.
Sẽ nhanh thôi, nó động viên đứa em của đứa bạn, em sẽ sớm ra trường thôi, sắp tới tết rồi, lại hết 1 năm ấy mà. Nói đến tết, nó cảm thấy sợ, mấy cái tết trước nó háo hức lắm, chỉ mong cho nhanh tới để được về nhà, nhưng cái tết này có lẽ khác, nó cũng muốn về lắm nhưng mà nó không thể dự định hay quyết định được, nó sợ thời gian trôi nhanh và năm cũ sẽ hết. Nó nhớ bố mẹ nó nhiều hơn…….

chuyện của hắn

chuyện tình của hắn không nhiều nhưng ít ra cũng đếm được hơn số ngón trên 1 bàn tay. Những cuộc tình chóng vánh, đến rồi đi, ít nhiều cũng làm hắn thấm thía được nhiều điều. Hắn yêu chân thành và luôn biết tôn trọng người hắn yêu. Nhưng có lẽ vì thế mà lần lượt những cô gái cũng bỏ hắn ra đi. Hắn cười và mãi đi tìm kiếm 1 người con gái khác những người hắn đã đi qua, nhưng dường như là không có. Hắn chiêm nghiệm cuộc đời, cuộc tình và hắn rút ra kết luận, vì hắn quá giữ gìn cho bạn gái, hắn không làm gì hơn ngoài cái nắm tay và khẽ ôm hôn, hắn không đưa bạn gái hắn đi xa hơn trên con đường tình ái, không dẫn bạn gái hắn đến những khu vườn của khoái lạc trần đời, nên hắn mất họ. Phải chăng đó là lỗi của hắn, biết bao thằng gian manh, sở khanh lại được yêu say đắm và được các ả dâng trọn, con tim lẫn thể xác, còn hắn, hắn không có được những thứ đó từ những người đàn bàn, có lẽ vì hắn quá hiền chăng. Điều thứ 2 hắn nghiệm ra là do hắn nghèo, hắn không thể dẫn các cô nàng đi đến 1 nơi sang trọng để ăn những món ăn đắt tiền, chỉ có quán cóc vỉa hè, cà phê bình dân. Hắn không thể bỏ tiền ra mua vé xem phim mà phải đi xin ở bạn bè hoặc hội sinh viên thành phố, và hắn chỉ có thể chở bạn gái đi xe đạp mượn của thằng bạn chứ không có xe máy. Hắn không có được nhiều tình cảm vì hắn phải bon chen đi làm kiếm tiền chứ không có thời gian ngồi với em út ngắm sao ngắm trăng kể chuyện tình con muỗi.Và điều thứ 3 bây giờ hắn không có để duy trì cái gọi là tình ái, đó là công việc, hắn chưa có công việc, nên chẳng con nhỏ nào dám yêu 1 thằng như hắn. Hắn mỉm cười, hắn cười vì hắn đã nhận ra được những điều khiến nó thất bại trên con đường tình ái. Ít nhất bây giờ hắn vui vì tất cả đã ra đi, những đứa con gái mà hắn đã yêu thương, hắn sẽ kiếm từng cái, công việc, tiền bạc, và cả sự táo bạo nữa, hắn sẽ không nhút nhát nhiều nữa, hắn sẽ nghĩ thoáng ra 1 chút, 1 chút thôi để chứng tỏ cái gợi là ............., hahahahahha

Nó 1

nó đi làm về ngủ 1 giấc không yên lành, cái tai lúc nào cũng trong tình trạng thức để chờ điện thoại, nó lăn qua lăn lại nằm vậy chứ có ngủ được đâu. Đã 11h trưa vẫn chưa có cuộc gọi nào, nó dậy nấu cơm, chiên cái trứng ăn cho qua bữa. Nó nằm xem phim hoạt hình cố gắng nhìn cái đồng hồ trên tường chầm chậm đi, thời gian trôi sao mà lâu thế. 1h, 1h30, 1h45 cái điện thoại vẫn im ru, nó mặc đồ sang công ty, nơi mà nó đang mong ước được làm việc. Gặp chị tiếp tân, hỏi liên lạc với nhân sự, 5 phút => hồ sơ đã được đưa lên sếp đang chờ, nên em về có gì chị sẽ liên lạc. Ôi vậy là lại phải chờ, nó lủi thủi ra về mà tâm trạng không được vui cho mấy. Biết vậy hôm trước nó chấp nhận mức lương đó cho rồi, khỏi phải mất công chờ, điều nó cần bây giờ là công việc, 1 công việc liên quan đến ngành học, và để nó có thời gian đi học thêm cái nghiệp vụ sư phạm, chỉ để phòng cho những hướng đi mới. Nó về nhà, căn phòng trống chỉ mình nó, bạn bè đã đi làm hết rồi, nó không buồn nhưng thấy trống trải.Đành phải chờ chứ sao bây giờ, hj vọng công ty này sẽ không như công ty lần trước, hẹn rồi mất dạng luôn. Vậy là nó vẫn phải làm công việc mà gần 2 tháng nay nó đã làm, công việc nhàn hạ có lương nhưng có vẻ không được mọi người ủng hộ với cái bằng đại học mà nó đang có. Nó mỉm cười, một nụ cười với bao hy vọng vào ngày mai..........

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Nó nhớ má, càng nhớ má hơn khi một mình nó đi chợ, mua miếng thịt, cân gạo, mớ rau, về nhà hí húi nấu cơm, kho thịt nhặt rau. Nấu xong bày ra cũng chỉ có một mình nó, ngồi ăn mà sao khó nuốt quá, mặc dù nó nấu ăn không tệ, nhưng cái cảnh thui thủi, một mình làm nó cô đơn. Bát cơm trên tay nó chẳng chịu vơi, nó là con trai nhưng nó cũng có nhiều khi yếu đuối, nó cần lắm cái không khí gia đình. Nó đang cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng không suy nghĩ nhiều, nhưng dường như là không thể, nó đã già trước tuổi từ khi nó còn học cấp 3 cơ. Nó là con út trong nhà, có lẽ nếu nó là con thứ hay con cả thì có khi nó không suy nghĩ nhiều đến vậy, bởi vì nó là con út nên nó hiểu được cái vất vả nhọc nhằn của ba má nó khi ngày đêm làm lụng nuôi 3 anh chị em nó. Nó không biết mùa hè nó vui hay buồn, vì hè nào nó cũng chỉ biết đến chiếc ghe, tấm lưới, con cá con rạm, con nước lớn ròng và ba nó. Những đêm đi làm nó nắm ngửa nhìn lên bầu trời mà mơ mộng về thế giới của riêng nó, cáí thế giới có muôn ngàn con cá, con cua và có cả những con kiến nữa. Nó tìm thấy chòm sao hình tim đôi, nó ước mơ sau này có bạn gái sẽ chỉ cho cô ấy thấy, nó còn thấy cả chòm sao hình đất nước Việt Nam hình chữ S cong cong nữa chứ. Miền Trung đang có bão, nó lại lo, cái căn nhà đã gần 30 năm đã xuống cấp lắm rồi, nó lo cho ba cho má phải ngâm nước chống bão, trong giấc ngủ của nó luôn có hình ảnh quê nhà.
Nó là người................

nói yêu thôi đừng nói yêu mãi mãi

hằng ngày anh vẫn online, vẫn vào những địa chỉ quen thuộc, vẫn mở cửa sổ yahoo messenger của em lên, chỉ để nhớ những lần ta đã từng tâm sự, rồi vào zingme để lên tường của em đọc những tin nhắn vô tư hồn nhiên em gửi cho người khác, mà khi xưa nó đã một thời dành cho anh, vào hình của em để được nhìn em, ngắm em ngày càng xinh hơn, nụ cười của em càng tươi làm lòng anh càng tê tái. Đã không còn được nhìn em qua webcame, không được nhìn đôi môi, cái đuôi ngoe nguẩy, muốn nhắn cho em 1 vài câu yêu thương nhưng sao thật khó, anh sợ làm phiền em. Muốn cho em được quên anh thỏa mái học tập và cả tìm người tốt hơn anh, dù thực sự anh yêu em biết dường nào, chỉ muốn em là của anh thôi.
Có lẽ anh đã sai, anh đã sai vì anh tay trắng mà đã yêu đã thương em, nếu có thành em sẽ phải khổ khi theo anh, uhm, em sinh ra lớn lên trong sự chăm lo của gia đình ,chưa biết thế nào là nhịn đói hay phải lao động cực nhọc, làm sao mà có thể vì anh được chứ, rủi ro quá lớn đúng không em, mà theo nguyên tắc kinh doanh thì mức rủi ro cao thì không khả thi, không nên thực hiện. Vậy xét cho cùng cái gọi là tình cảm kia cũng chỉ như 1 cuộc mua bán, 1 cuộc đầu tư cho tương lai ư. Ôi, tình  cảm là thế sao.
Anh nói chua chát quá phải không em, anh chấp nhận sự đau khổ này, bởi vì anh đã quá vội vàng yêu em, anh cứ nghĩ đã tìm ra người con gái biết chia sẽ, người sẽ cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Em không thể, anh biết, không thể vì 1 người con trai mà đánh đổi tất cả trong khi em đang có gia đình, bạn bè, tương lai và cả học vấn. Nhưng em vội vàng ra đi trong lúc anh khó khăn nhất, anh không thể không nở 1 nụ cười tuyệt vọng,1 nụ cười cho cuộc sống, cho cuộc đời và cho bản thân anh.
Ít ra anh còn có những người bạn chí cốt, những người bạn mà bình thường anh không hay liên lạc, không hay nhắn tin sớm chiều, không hay online nói chuyện, không được anh nhớ nhung những khi đêm về hay mơ trong những giấc mơ, nhưng họ đã đến bên anh an ủi che chở anh khi anh khó khăn nhất. Cuộc sống là vậy, luôn cho ta những bài học quý báu, mà khi đi qua ta mới học được.
Trên con đường anh đi rồi sẽ có lắm chông gai, nhưng đôi chân này sẽ đứng vững, anh không phải hối tiếc hay hối hận áy náy khi em rời xa anh, vì lý do không phải do anh, mà là em đã sớm từ bỏ anh. Hy vọng trên bước đường tương lai, em sẽ may mắn gặp được người hơn anh.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2011

xa em thật sao

Tôi ngỡ đã tìm ra em, người con gái mà thượng đế dành cho tôi, nhưng tình chưa đến em đã vội vàng bỏ tôi ra đi, em không nói sẽ ra đi nhưng tôi biết điều đó là không thể níu kéo, tôi không có gì, tay trắng, em sao mà tin tưởng tôi được, những lời nói cũng chỉ có thể làm em vui trong thoáng giây mộng mơ mà thôi. Hiện tại đã lôi em lại để nhận ra là nếu tiếp tục với tôi em sẽ không được hạnh phúc, em sẽ chịu khổ, ôi tình yêu của tôi, tôi biết điều đó là sự thật. tôi cố níu kéo nhưng ích gì đúng không em, khi cuộc sống cần nhiều thứ hơn là tình cảm, tình cảm thôi chưa đủ, sự thực là đã gần 6 tháng quen nhau mà tôi không dám gặp em, chỉ vì tôi nghèo quá. Em giận tôi, em nói em là con cưng từ nhỏ đến giờ, uhm, tôi xin lỗi, tôi đã có lỗi khi bước vào vườn hồng nhà em, đánh thức con tim chưa 1 lần biết yêu của em, đã làm em xao xuyến và mong đợi. Tôi giận mình tại sao lại để em thương tôi như tôi đã yêu em, sao lúc đầu không chê luôn để được em giận, rồi thôi, tôi đã sai thật rồi.
Đã 4 năm trôi qua tôi mới tìm lại được cảm giác đó, cái cảm giác được nhớ được thương 1 người, được lo lắng chờ đợi, nhưng đã qua rồi, tôi cứ ngỡ là giấc mơ,  không đó là sự thật, tôi đã mất em thật rồi, dù chưa bao giờ em thuộc về tôi.
Tôi không dám hứa hẹn, vì tôi không có gì cả, ok, tình yêu là cái gì chứ, rồi  tôi sẽ sống tốt mà không cần đến nó, tình yêu là thứ xa xỉ với tôi trong lúc này.
Say goobye my love!

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2011

Bế tắt


Hôm nay đã là 29.9, mình lên chỉ huy nộp bảng chấm công cá nhân, nhận được thông tin là mai chưa có tiền ứng lương. Một nỗi lo lắng lại bao trùm lên cái thân thể đang ngày càng xuống dốc, làm sao sống được trong khi trong túi chỉ còn có 150k, mà con xe cứ  4 ngày lại ngốn 50k, còn tiền ăn hằng ngày, mình đã tiết kiệm lắm nhưng mỗi ngày cũng hết  ít nhất 20k, lại thêm hạn đóng tiền phòng đã đến, kiếm đâu ra 500k bây giờ, bạn bè có ai giúp được đâu, mãi đến 15 mình mới có lương. Giá mà mình có người thân trong này, hix hix, mình mình phải làm sao đây, bế tắt, chỉ còn trông chờ vào 1 nguồn hi vọng duy nhất, đó là thằng Tiên, nó có lẽ ngày 5 mới nhận lương, mình muốn khóc, chưa bao giờ mình lại thiếu thốn như lúc này. Áp lực tìm việc, chuyện gia đình không được ổn thỏa, bạn gái quen bấy lâu nay đã dần xa, nợ cứ dần lên, mất ví mất giấy tờ, bạn học phổ thông hiểu lầm đâm ra ghét bỏ. Lúc trước mình có cho mấy đứa bạn vay tiền nhưng cho vay thì dễ chứ đòi thì khó, phần vì tụi nó cũng túng, phần vì tụi nó vô tư, mình nói mấy lần rồi mà vẫn như không. Mình cảm thấy khó thở, cái cảm giác nghẹn trong cổ họng, 2 tháng nay mình đã cố gắng rất nhiều nhưng dường như vận hạn của mình đang đến, 2 tháng qua mình đã sống kham khổ, ăn không dám ăn, không biết đến ly nước ngọt hay ly cà phê, bạn bè hẹn đi chơi cũng không dám vì không có tiền, chỉ 2 tháng thôi mà mình đã mất đi đến 6kg, mình khổ chẳng biết nói cùng ai, không dám gọi điện về nhà, yêu ba má lắm, nhớ ba nhớ má thật nhiều nhưng mình không dám nói, mỗi lần gọi điện mình gắng gượng cười nói lạc quan hỏi thăm động viên ba má sức khỏe và đừng lo cho mình, nhưng sau khi cúp máy nước mắt mình cứ thế tuôn rơi, không có cách gì kiềm lại được.
Có lẽ mình phải đi cầm cái máy tính, mình không biết làm sao để có tiền trong lúc này nữa, có ai giúp mình không.

Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011

Mất ví ký sự

     Ngày 16.09.2011  mình đi làm về đã là gần 8h, làm vệ sinh xong lăn đùng ra ngủ, tâm trạng uể oải khi phải thức đêm nhiều. Chập chờn giấc ngủ lúc tỉnh lúc mơ, phần vì đói phần vì mệt, cuối cùng cũng phải dậy đã là 3h30. Không có gì để bỏ vào cái dạ dày lép kẹp, lấy cái bóp kẹp cái điện thoại đi chợ. Mọi ngày vẫn đi bộ, hôm nay có xe bác Cường euro nên lấy xe đạp đi. Dạo 1 vòng tại chợ Phạm Thế Hiển cuối cùng cũng mua được vài thứ.
ngang qua hàng cá, thấy cá tươi hỏi giá, má ơi giá cao ngất ngưỡng đến 55k 1 ký, thế là nói hem mua, bị bà bán cá chửi đồ âm binh. Tâm trạng hơi bị khó chịu, đi chợ mà không cho người ta trả thì đi chợ chi. Mua vài quả trứng, về, chạy xe đến quán điện thoại mua cái thẻ cào 20. vẫn còn cái bóp. về đến nhà, lúi húi dắt xe lên, rớt cái bóp ngay chỗ nhà (phán đoán sau này). Lên nhà hí hửng làm đầu bếp, hiiii, loáng 1 cái đã có cơm canh, cá, trứng chiên, chuẩn bị ăn. Thấy hết nước thế là tìm cái bóp đi mua nước, má ơi, cái bóp mô rồi, không có, lục tung đồ đạc lên cũng không có, ngồi nghĩ. thôi rồi mất rồi, lục lại 1 lần nữa, vô vọng, hỗn loạn, tất cả giấy tờ và tiền bạc, mới lãnh lương hôm qua nữa chứ, cả thẻ atm. muốn khóc, xách xe chạy hỏi bà con dọc đường. Về nhà thẩn thờ, lấy máy tính đánh tin tìm giấy tờ. không có tiền để mà đi in nữa chứ, sao bây giờ, chờ..... may quá bác Cường euro về, vay 50k đi ra quán in gấp giấy tìm giấy tờ. Lông nhông chạy dừng dán, chạy dừng dán......... đến 6h lếch thếch về nhà. chẳng mún ăn uống gì. Cố lên, không nản. Gọi điện về cho chị thông báo tìm cách làm lại giấy tờ xe được không, gọi cho khóa tài khoản atm. Đi tắm, ăn cơm rồi đi làm, tâm trạng vẫn nặng như mang cục tạ.
          Ngày 17.09.2011 đi làm về, ngủ, dậy lúc 12h, ăn cơm do bác Cường euro mua, đi dự hội thảo tư vấn du học với cu Giảng cho đỡ bùn. Vay được 500k phòng thân. mọi chuyện vẫn bình thường. ngoi ngáp.
          Ngày 18.09.2011 chuyển đồ đạc dần sang phòng mấy anh em thân, ăn cơm trưa bên đó lun, thằng bạn trả mình 300k, tranh thủ ngủ tí. 3h về ghé tiệm mua bóng đèn xe, xui bị cháy đen hết 2 cái bóng. về tới phòng trọ lão già phòng dưới hỏi ai dán tờ giấy tìm giấy tờ, nói có người lúc trưa mang cà vẹt tới hỏi, mừng quýnh, hỏi nếu người đó có mang lại thì chú nói gọi điện theo số điện thoại giúp con. đi thay đèn xe, rùi về.
xuống ngồi nói chuyện với lão, mình nói sẽ cho tiền người đem lại giấy tờ, lão gợi tối nếu người đó đem lại thì chú lấy hộ con rùi con tính lại cho chú nhé. Đang vui mà, nên hem nghĩ ngợi gì, cứ gật đầu dạ dạ.
lên đến phòng ngồi phân tích, mình có ghi địa chỉ mình ở đâu mà người kia lại biết tìm đến, sao không gọi điện thoại mà phải đi tìm chủ nhân (là mình) làm chi??? mâu thuẩn, sao lại nói là tối người đó quay lại thì chú cất hộ cho. sao người đó không ghé hỏi chủ nhà ở phía trước mà đi hỏi người phía sau. Đi tới trước hỏi chủ nhà, chủ nhà bảo cả ngày hôm nay có ai hỏi gì đâu. nghi ngờ, phán đoán chắc chắn là lão nhặt được.
tối đi làm, 22h30 con gái lão gọi điện bảo có người mang đến, con nhỏ nói cái bóp không có tiền, chỉ có cà vẹt xe thẻ atm và giấy tờ, lão chen vào nhắc con bé chỉ có cà vẹt xe thôi (nghe qua loa điện thoại) => khẳng định là lão được cái bóp của mình đang mún vòi tiền. con nhỏ tắt máy, mình gọi lại, con nhỏ bảo chỉ có cái cà vẹt thôi, nói là mới đi làm về không biết. OK ngày mai sẽ tính.
          19.09.2011 Suốt 1 đêm trằn trọc khó ngủ bàn phương án lấy lại, cà vẹt xe là quan trọng, lấy được rồi sẽ tính, 7h30 về tới phòng, lão ngồi uống cà phê chờ mình, với tâm trạng lo lắng xen với mừng vui cầm trên tay cái cà vẹt mình liền bỏ vào túi. Thương lượng với lão hãy cho mình xin lun mấy cái giấy tờ kia rùi tính luôn 1 thể, lão khẳng định không có, mình nêu lên lý luận, tại sao thằng kia không gọi điện cho con mà lại gửi cho chú, sao nó biết con ở đây, sao chú liên hệ được với nó mà nó biết mà quay lại trong khi ban ngày lúc đó chú đã biết con là người mất đâu mà dám nói người đó lại đưa cho chú. Nói tóm lại không có thằng nào rảnh mà được giấy tờ lại không liên hệ trực tiếp với người mất thông qua số điện thoại mà lại thông qua một người xa lạ để gửi lại, có vụ cò mất giấy tờ này nữa là không có một chút gì thỏa đáng.
Rút túi cho lão 50k nói là chú uống cà phê, không mún nhận, cầm trên tay lão nói, tao không cần 50 của mày ta xé ngay trước mặt mày nà (mày là mình), giả vờ xé tờ tiền, gấp tờ tiền lại bỏ lên tủ lạnh trong nhà. không phản ứng gì mạnh.Lát sau còn cho con gái gọi điện nói là ông kia đòi 500k và lão đã đưa để có cái giấy, có tin được không trời, mất 500k tính ra lão lỗ 450k à, số tiền đó nếu chính tay lão bỏ ra thì có thể để yên được không, trong khi lão là dân xe ôm. dân lao động nghèo. Bỏ qua mọi lời nói, mình xin chào lên phòng.
           Tóm lại theo nhận định của mình, mình khẳng định lão hoặc con gái lão nhặt được bóp của mình tại chân cầu thang trong dãy phòng trọ, không bàn tới số tiền trong đó (gần nửa tháng lương), lão giữ giấy tờ, thấy thông tin tìm giấy tờ của mình mún kiếm thêm thu nhập, khi đã khẳng định được mình là chủ xe (mình để xe cùng dãy nên thấy biển số) nên lão tiếp cận để kiếm tiền. Mục đích là vòi tiền giấy tờ xe xong sẽ vòi tiền bằng lái và chứng minh nhân dân cùng thẻ atm và 1 số giấy tờ khác.Kết quả thế nào thì đã kể ở trên.
         Trên đây là ký sự về vụ việc mất bóp của mình, mình viết ra đây để cái bạn cùng thảo luận xem mình phán đoán và nhận định có đúng không, có gì góp ý cho mình.Xin cảm ơn!



Thứ Bảy, 3 tháng 9, 2011

Vĩnh biệt một người anh

Anh trách em sao hỗn, anh nói em sao láo, anh nói em sao dám vượt qua vai vế. Có bao giờ anh nghĩ lại anh có xứng đáng với cái gọi là anh không, làm anh mà chỉ hơn tụi em cái tuổi, chứ suy nghĩ và hành động có hơn gì nhau đâu. Nếu anh là một người anh mẫu mực thì đâu có chuyện thằng em đi nhắc chuyện đó, mà nó đã không nhắc thì đâu có chuyện gì đâu. Anh có khác gì chứ, cũng 18 năm sống ở nơi đó, nơi mà gọi là nơi chôn nhau cắt rốn, mà sao anh vội quên, có lẽ đi ra đời sớm hơn, nên thời gian đã làm quên đi nơi đó, vậy thì khi tuổi già đừng có mà nói trở về quê hương, hay lúc đó ko còn đất chôn nên quay về tìm mảnh đất bỏ lổ. người ta nói nhất con trưởng nhì con Út, vậy mà đó, con trưởng mà đến chuyện lễ nghĩa, chuyện ông chuyện bà cũng không biết cái cóc khô gì hết, phải để thằng Út nói, để nó nhắc, rồi tự ái, rồi nói nặng nhẹ với nó, rồi nặng nhẹ với ba má. Nuôi con ư, chẳng lẽ ba má lúc nuôi con cũng quên chuyện ông chuyện bà như anh à, nếu mà khó khăn thì cũng đâu cần gì, chỉ cần hỏi han, điện thoại hỏi thôi, cũng là nhớ rùi, đằng này làm ra của dư của để, đầu tư vào động sản kinh doanh vàng, nhà không thiếu thứ gì mà nói là lo nuôi con. Đúng là khi đồng tiền làm mờ mắt thì khó mà xoay chuyển, chấp nhận lạnh nhạt với cả những người thân yêu nhất. Đàn ông mà để một con đàn bà xích cổ, muốn lôi chìu nào cũng được. học biết bao đạo nghĩa, biết bao bài văn bài thơ về quê hương về ba má, tất cả chỉ là xạo ke, tất cả chỉ là lời nói. Tôi đã nhiều lần hy vọng, thất vọng rồi lại cho anh một cơ hội, biết đâu đó, nhưng thôi nhé, chấm dứt, đừng hỏi vì sao tôi như thế.
quê hương ơi, gia đình ơi, bà con của tôi ơi, dù đói khổ như thế nào tôi cũng nhớ về nơi đó, nơi dòng Trường Giang nuôi tôi khôn lớn, nơi tôi lớn lên giữa tình thương bà con và xóm làng, mãi mãi tôi không bao giờ quên.

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

tâm sự 1


Ngày tháng khó khăn đầu tiên trong cuộc đời của mình đang đến. Hjj, xin việc, có việc rùi nghỉ việc, nhiều bài học được rút ra, và càng ngày càng biết được nhiều hơn. Thú thật 4 năm học đại học mình chưa từng phải đi vay mượn ai đồng nào, lại còn làm chủ nợ nữa chứ, đỉnh điểm còn cho bạn mượn đến gần 5 triệu, hjj, vậy mà bây giờ mình lại nghèo đói đến mức này. Thêm xe cộ nữa nên càng tốn, nhiều khi nghĩ mà nản thật. Tốt nghiệp rùi, công việc cũng xin nhiều mà sao lương thấp quá, lại không phù hợp. Xa nhà, cảm thấy thương ba má quá đi mất, muốn về nhà ngay thôi.
Mục tiêu trước mắt là cố gắng kiếm việc làm rùi đi học lấy bằng nghiệp vụ sư phạm. Tính đường hạ cánh an toàn.
Vậy là mình đã vay 400k, không ít mà cũng chẳng nhiều, nhưng là quan trọng, sống còn.ôi tiền, ta cần mi.

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2011

lớn ùi

Tuổi thơ em đềm trôi, dòng thời gian không ngừng lăn, và hôm nay tôi đã lớn, đã phải tập đi bằng đôi bàn chân của mình. không dựa dẫm, không chờ đợi sự giúp đỡ, tôi sẽ cố gắng để mà tự vươn lên. Hạnh phúc khi vẫn có gia đình, ba má là hậu phương vững chắc cho con.

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2011

cuộc điện thoại mong chờ

chờ đợi 1 cuộc điện thoại, hồi hộp lo lắng, đang lang thang trên các trang mạng việc làm tiếp thì chuông điện thoại reo, đúng là cuộc gọi mà mình mong chờ. Càng lo hơn không bít tin tốt lành hay tin xấu. Hjj, may quá, tiếng chị bên kia đầu dây thật nhỏ nhẹ, báo tin mừng, thứ 2 này đến nhận việc. Ôi con tim như muốn vỡ òa, đây có thể là bước ngoặt cho những chặng đường tiếp theo, vui quá, cảm giác mừng lắm. dù chưa biết chế độ đãi ngộ như thế nào, nhưng vẫn vui hơn công ty lần trước, bởi vì tôi nhìn thấy 1 cái gì đấy mà người ta vẫn hay thường nói, đó là tương lai.

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

có không anh chút tình cảm cho em


Một ngày trôi qua thật nhanh như cái cách nó đến vậy, mới đó mà đã gần hết tháng bảy rồi, nhanh quá đi mất. Phải nhanh kiếm việc làm mới được, thứ 2 này sẽ tiếp tục đi xin, phải kiếm việc gì đó làm, dù là không đúng ngành nghề, cũng phải kiếm để mà trang trải cuộc sống. Ôi nghĩ mà thấy gian nan quá, cố lên sẽ qua được thôi.
Càng ngày em mới thấy được sự ích kỉ và keo kiệt của anh, tính toán chi li từng đồng từng cắc, không nghĩ  không có 1 chút gì là tình cảm trong đó cả. Cùng một cội nguồn nhưng lại khác nhau nhiều quá, đúng là ông bà ta nói đúng : cha mẹ sinh con trời sinh tính. So đo từng đồng một, có biết là để có được những cái đó phải cần có công có sức và cả tiền của nữa không. Đâu phải là từ nơi nguồn tới ngọn chỉ nguyên cái giá đó, anh cũng từng đi buôn rồi mà, sao lại tính toán với em. Thật bùn vì em lại gọi anh là anh, có xứng đáng không. Chấm dứt cái gọi là hy vọng.

Thứ Tư, 13 tháng 7, 2011

VÌ TA YÊU NHAU


Có lẽ vì ta yêu nhau
Nên thời gian luôn là không đủ
Anh muốn bên em nhiều hơn thế nữa
Làm sao để vào được cõi hư vô…
Có lẽ vì ta yêu nhau
Nên khi bên em anh thấy thời gian trôi nhanh quá
Những chiếc hôn vội vàng khôn xiết
Chẳng thể làm nguôi nỗi nhớ nhau…
Nhưng em ơi, ta đang phải sống
Giữa dòng đời đầy những bon chen
Mỗi ngày trôi qua là một ngày hy vọng
Làm sao để có được ngày mai…


Chỉ có khi tâm hồn ta hòa nhập
Luôn bên nhau bất kể đêm ngày
Thời gian trở thành vô nghĩa
Em và anh mãi chẳng lìa xa…
Bởi vì ta yêu nhau
Nên không thể chỉ là lời nói
Hãy cùng nhau ta xây lâu đài tình ái
Cho anh cho em mãi vững bền
Bởi vì ta yêu nhau
Nên anh và em đã mơ thật nhiều
Đã nghĩ đến cả ngôi nhà và những đứa trẻ
Ngôi nhà hạnh phúc của hai ta
(St+St)

Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2011

ngày anh ra đi


Chờ anh đợi anh biết bao tháng ngày, rồi vô tình anh đã mãi xa em. Anh đi theo tiếng gọi tình ái, để em bơ vơ nơi chốn xa mơ này. Lối nào cho em ánh đèn heo hắt, con đường lá vàng đã che cả lối về. Em theo anh bây giờ đơn côi, ôi tình yêu em nhận được vậy sao. Đừng anh đừng anh đừng làm em đau, đừng làm tim em thêm rỉ máu, vết thương hôm nào chưa kịp lành lại, đừng vô tinh khứa nó nữa anh ơi.
Đã không còn giọt nước mắt rơi rơi, bởi vì đã khô dòng lệ rồi.Em đã nén hận thù vào tận sâu thẳm mật đắng, đã nuốt hờn xuống dưới dạ dày kia, và còn lại đây là em con tim cao thượng, ngẩn mặt nhìn anh miệng mỉm cười.
Yêu là biết nỗi đau giằn xé, yêu là biết nỗi khổ của con tim, yêu là biết mình đã mất thật nhiều, yêu để biết thế nào là tình yêu.
Em không trách anh vô tình hay giả dối,  chỉ trách em không bản lĩnh để giữ trái tim anh.