Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

tâm sự-Cỏ


Chào em, hì, mấy ngày hôm nay anh bận quá nên không gặp em được, em có giận anh không?.... Có à, ừ anh biết mà, nhưng trông Cỏ của anh giận mà đáng  yêu quá!. ………Đáng ghét ư, ừ anh đáng ghét mà, nên mới có Cỏ dễ thương bên cạnh chứ.
Anh đang bị viêm họng Cỏ à, hơi ran rát bên trong cổ, cũng khó chịu, hôm qua anh đi hiến máu nhân  đạo, cũng thấy bình thường, không có gì cả, chỉ thấy hơi khỏe hơn lúc chưa hiến, không còn nặng đầu như lúc trước nữa. hi, hôm nay secrect nhắn tin xin lỗi anh, thiệt ra thì cô ấy cũng không có lỗi gì cả, chỉ vì cô ấy sợ mất một người bạn như anh nên mới xin lỗi dù chẳng biết mình mắc lỗi gì, thật là dễ thương và trẻ con đúng không em. Còn một tuần nữa mới có lương em à, thế mà giờ anh hết nhẵn tiền rùi. Thế mới khổ chứ, chẳng biết vay mượn ai cả em à, đã vay của chị Ngần 300 và Vinh 100 rùi chứ. Chán nhất là chờ đợi con nhỏ ở ngoài Đà Nẵng, đúng là vô tình, hứa lèo, tất cả là giả dối em ạ. Hy vọng anh sẽ qua đợt khó khăn này.
Mùa mưa đã gần ghé thăm Sài Gòn rùi em à, chưa có mưa nhưng  không khí nóng nực lắm, có lẽ khoảng nửa tháng nữa là sẽ có mưa, anh thì chúa ghét mưa , mưa là con người ta ướt át và dơ dơ sao ấy, nếu ở nhà thì không sao chứ còn đi học thì ngán lắm. Mưa mà ở nhà đi bắt cá thì vui phải biết, được ăn những con cá rô chiên vàng ươm bụng đầy những trứng hay những con cá bống đen cũng đầy trứng kho mặn thì có mà hết cơm. Hì, nhớ trời mưa tôm nhiều đi xay bột đổ bánh xào ăn trong cái mưa bên ngoài se se lạnh thì không gì bằng, ôi nhớ nhà quá Cỏ ơi. Còn em thế nào, chắc là sẽ không hình dung ra được đúng không,ừ, rồi anh sẽ đưa em về cho em biết thế nào là đồng nội, biết thế nào là mùi vị quê hương, biết thế nào là tình cảm của những con người chân chất mặn mòi như muối như nắng như gió của mảnh đất miền Trung khúc ruột , Quảng Nam ân tình nơi đã sinh ra và nuôi anh khôn lớn.
Đêm đã về khuya rồi đó em, anh phải về ngủ đây, chúc em ngủ ngon Cỏ bé nhỏ của anh

Chuyện của tôi



“Em yêu anh kể từ lần đầu tiên anh dẫn em đi uống nước”, nhìn dòng tin nhắn anh không khỏi bất ngờ, anh không tin những gì mình đang đọc nữa. Em đã yêu anh rồi sao, anh phải làm sao đây khi anh chưa sẵn sàng, anh chưa hề nghĩ về điều đó, tâm trí anh như loạn cả lên. Anh đã nói câu xin lỗi em, anh biết em đã rất bùn và có lẽ em đã khóc khi nhận được câu trả lời của anh.Anh xin lỗi, ngàn lần anh xin lỗi em, anh đã vô tình gieo vào trái tim non nớt của em môt niềm hy vọng, một tình yêu đầu đời, vậy mà cũng chính anh là người dập tắt niềm hy vọng đó, là người đã cho em nếm trải vị đắng đầu tiên của tình yêu.
Hai chúng ta, anh và em lao đầu vào làm việc, anh đi làm và ngủ, em thì đăng kí lịch học dày đặc ban ngày ban đêm thì đi làm tới 11h. Anh xin lỗi vì anh đã khiến em không còn là cô bé ngây thơ mơ mộng ngày nào, trong suốt thời gian nghỉ hè anh đã thèm tiếng em đến dường nào. Anh đã mua sim khác giả là bạn của em ở quê để mà nhắn tin, để đọc những dòng tin nhắn nhỏ của em. Để mà gọi cho em để nghe tiếng em vọng lại, anh thu âm để được nghe tiếng em nhiều lần. Nhưng anh vẫn là người hèn nhát, anh vẫn im lặng. Anh không biết làm sao để có thể bình thường với em như ngày xưa được.
Và chính em đã khơi thông , đã gỡ nút thắt đó cho anh, anh cảm ơn em, em là một người con gái có tấm lòng vị tha, em đã cho anh được làm bạn của em như ngày xưa. Anh biết em vẫn yêu anh, bằng chứng là em đã tức giận khi có người nói xấu về anh, và em đã ghen khi anh đi chơi với mấy bạn gái khác dù đó là hiểu lầm vì đó là những em gái đồng hương của anh.Hôm qua anh đã hỏi em đã có tiến triển hay chút tình cảm gì chưa, em đã bảo hiện giờ em không nghĩ gì cả, và nếu có muốn cũng không được chấp nhận. Vâng, anh biết chính câu nói đó là nói về anh, anh xin lỗi. Anh lại làm em buồn.
Em mượn máy tính của anh để tìm tài liệu, anh cần phải dùng máy nên không thể cho em mượn được, anh đã xin lỗi em, em không muốn nhận câu xin lỗi của anh, em không nghe. Hì, cô bé bướng của anh à, anh sẽ không nói nữa đâu, một lần cuối anh xin lỗi vì đã nói lời xin lỗi em.

nhật kí "chuyện thời sinh viên"


ta ngỏ lời yêu em khi em chưa biết tình yêu của ta. Em chỉ là cánh bướm thơ ngây đang tung tăng trong vườn hoa đầy hương sắc. Và lúc ngỏ lời yêu em ta chỉ nghĩ rằng em đã yêu ta. Cho đến mãi  sau này (4-5 tháng sau) ta vẫn nghĩ như vậy. Sau nụ hôn đầu tiên tối hôm ấy là những nụ hôn đắm đuối mà những lúc ấy ta chỉ biết trên đời này chỉ có ta và em. Nhưng ta đâu có hay rằng trong những lúc ấy em chỉ lạnh nhạt, sợ hãi những nụ hôn như điên như dại của ta. Vâng cả sự lạnh nhạt của em ta cũng chỉ mới biết sau này.
có lúc ta trách mình nông nổi và đó là sự thật. Ta ngỏ lời yêu em lúc đó là không đúng, không chín muồi một tí nào cả. Em chấp nhận yêu ta vì một lí do nào đó và có lẽ cũng vì cái thơ ngây của em. Chính vì thế mà ta càng nghĩ càng yêu em hơn. Sau đêm hôm ấy và những đêm những ngày, chuỗi ngày sau đó, trong khi ta chìm đắm trong tình yêu thì trong em mới nhích dần tùng bước, nhưng làm sao ta biết được điều đó.
rồi cũng đến một lúc nào đó (ta cũng không rõ ) em yêu ta như chưa bao giờ có. Em trao cho ta tất cả những gì quý giá của một người con gái. Ta tham lam ta đòi hỏi quá nhiều trong khi tình yêu của em quá cao cả. Em chỉ cho ta mà chẳng nhận điều gì. Em chỉ mong một điều duy nhất là được hạnh phúc, hạnh phúc bằng việc làm cho người ta hạnh phúc.Đó là ta.
em thơ ngây mà ta vẫn gọi là nhỏ và pha một chút gì đó nghịch ngợm. Song chứa đựng trong đó là cả một tâm hồn cao cả. Em đa cảm và yếu đuối. Một việc nhỏ cũng làm em xúc động. Song cái mà ta quí ở em là ... ta không thể đặt tên (trong suy nghĩ của em rất chất phát mộc mạc). Có lẽ đó là sự thẳng thắn và lòng chân thành. Đặc biệt, em rất chịu đựng. Em yêu ta và chịu đựng tất cả; vậy mà ta sao quá gàn gỡ: đòi hỏi quá nhiều và còn gây cho em nhiều chuyện buồn lòng.
sao em có thể vị tha đến thế được! Không biết bao lần giận hờn rồi hòa thuận. Em là người hết giận đến nguôi, em thương ta và bỏ qua tất cả. Vậy mà ta sao quá ích kỷ đến thế. Em buồn một tí là ta nghĩ rằng em lạnh nhạt với ta. Đó chẳng qua là con gái mà thôi, vậy mà ta chẳng hiểu.
yêu em, anh không nghi ngờ điều gì cả em ơi! Nhưng sao sóng gió cứ đến với chúng ta. Chuyện hai đứa mình không suông sẻ đã làm anh như hóa khùng. Anh mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi... mọi cái như lẫn lộn. Nếu như trước đây anh say sưa trong tình yêu và anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc thì nay anh chỉ thấy hạnh phúc mỗi lần nụ cười nở trên  môi em. Nhưng đón chờ hạnh phúc kiểu đó là vô vọng, là ích kỉ, tham lam phải không em?
Em ơi! Em chớ hỏi vì sao anh cũng đã có những lời nói không hay. Đó là những phút anh quá mềm yếu. Và anh nói không còn theo một sự điều khiển nào cả. Em có nghĩ rằng những lúc đó anh đã đánh mất bản lĩnh của một người con trai?. Trong tất cả những lần nói ra chỉ có một lần duy nhất anh nói lên suy nghĩ của mình và chắc em còn nhớ. Lúc đó anh cứ nghĩ rằng làm điều đó để em khỏi khổ nữa.(Sức đâu mà em có thể chịu nhiều đau khổ như thế). Nhưng rồi anh nghĩ lại làm như thế đâu phải là thương em, yêu em .
Em ạ! anh luôn nghĩ em là yếu đuối, cần nâng niu, ôm ấp, nuông chìu. Trong vòng tay anh em vô cùng nhỏ bé. Trong lúc gần nhau, cái im lặng của anh có làm em sợ? hay sự vụng về của anh làm cho em đau?. Em biết không, những lần ấy anh không biết mình mê hay tỉnh? Chỉ khi thấy em buồn thì anh mới hốt hoảng không biết anh đã làm gì em đau?
anh biết tình yêu của em không gì sánh nổi. Em tin yêu anh và làm tất cả vì anh. Anh biết có những lúc em cố nén buồn chỉ vì muốn anh vui. Em cố cười để anh an tâm trong lúc em không vui vẻ mấy. Em lo cho chuyện học và sức khỏe của anh rất nhiều. Nhưng tất cả những cái đó cũng không nói hết tình yêu em dành cho anh.
Em thẳn thắng, trung thực, bất cứ chuyện gì không vừa ý là em nói. Song không phải là những chuyện nhỏ nhặt, cỏn con. Em rất nữ tính nhưng bên cạnh đó lại rất cá tính như là sự rộng lượng, cái nghịch ngợm dễ thương, đáng yêu, cái nghịch ngợm cuả riêng em mà anh vẫn thường hay nói "bướng".
những lúc em giận hờn, em nói những lời không hay. Anh không giận em mà chỉ thấy buồn. Càng ngày anh thấy em càng nóng nảy hơn. Anh buồn vì đã không làm em vui mà còn... Mỗi lần giận sau này, cách nói của em ngày càng khác đi. Em khóc nhiều hơn và những lần ấy anh thấy mình không là cái gì cả. Anh giận mình nhiều.Em biết không, những lúc ấy anh nghĩ những giọt nước mắt ấy là vì anh và dành cho anh.Anh không sợ em giận anh, chỉ sợ em khóc nhiều quá, giận nhiều quá sẽ còn là em nữa.Anh lo cho em, lo cho việc học tập, cho sức khỏe của em.Đừng làm gì dại dột nhé em.
Qua phong ba biển lại yên bình, tình đôi ta như gương vỡ lại lành. Chưa bao giờ anh hạnh phúc như lúc này cô bé của anh ạ. Chuyện chúng mình đã lại xuôi chèo mát mái, đừng lặp lại quá khứ đau thương nhé em. Càng ngày anh càng thấy yêu em hơn. Em sẽ là người vợ hiền bé bỏng của anh nghen em. Hôn em thật nhiều, thật ngọt!
(of my brother)

tình bạn

tình bạn- thứ tình cảm thiên liêng của chúng ta. Chúng ta mỗi người sinh ra ở một phương trời khác nhau nhưng có chung một điểm đó chúng ta là những con người riêng lẽ riêng biệt, do đó chúng ta sẽ cần có nhiều bạn bè để chúng ta không thấy mình cô đơn, không cảm thấy đơn độc. Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không có bạn, tôi cá rằng bạn sẽ không thể nào tồn tại trên trái đất này trong xã hội này được. hai người có cùng trình độ như nhau, ngoại hình ngang nhau nhưng chắc chắn người có nhiều bạn hơn là thước đo cho sự thành công trong quan hệ giao tiếp, sẽ là người được nhiều người yêu mến hơn, là người có khả năng hòa đồng giao tiếp hơn và chắc chắn sẽ tìm thấy được nhiều niềm vui nguồn động viên an ủi hơn nhiều so với người kia. Kết bạn không khó nhưng tìm được những người bạn tốt thì không dễ tí nào, và chính bản thân chúng ta là một người bạn tốt cho mọi người thì mọi người sẽ tin yêu và tốt với ta nhiều hơn, cần gây dựng lòng tin từ bạn bè. Chữ tín, lòng trung thành bao giờ cũng đáng quý, đừng để lúc mình giàu sang phú quý khỏe mạnh thì có nhiều bạn mà khi nghèo khó ốm đau mà chẳng có người bạn nào bên cạnh thì thật là đáng chê cười, cần xem lại lối sống và xem lại những người bạn của mình thực ra là như thế nào.
tình bạn có muôn vạn cách định nghĩa khác nhau nhưng chung quy tình bạn chân chính phải dựa trên tình thần bình đẳng yêu thương lẫn nhau, bạn là mình và mình cũng như bạn, như vậy chữ tình bạn mới đứng đúng vị trí cân bằng của nó giữa you and me.

Tạm biệt mối tình đầu!


Gặp em trong một lớp học ngoại ngữ. Lần đầu tiên nhìn thấy em, trái tim của tôi xao xuyến. Đã nhiều lần tôi cố gắng chiến thắng sự nhút nhát của mình để làm quen em nhưng chưa lần nào tôi dám. Thế rồi tình cờ, một hôm em đến lớp trễ. Lớp học chỉ còn bàn của tôi còn chỗ trống, và em đã đến và ngồi bên cạnh tôi. Có lẽ em chẳng biết tôi đã vui mừng như thế nào, khi được ngồi bên cạnh em. Suốt buổi học tôi đã chẳng học được gì… dù em chẳng hề để ý đến tôi và vẫn học bình thường. Cuối buổi học hôm đó, tôi đã làm quen được với em. Tôi với em đã là bạn.
Từ hôm đó, bữa học nào em cũng ngồi chung với tôi (người bạn em mới quen). Bữa nào tôi cũng chờ ngóng em đến. Em thật dễ thương và hiền hậu. Tình yêu đầu đời của tôi đã đến nhẹ nhàng như thế! Sau khoá học ngoại ngữ ấy tôi và em gặp nhau thường xuyên hơn, với thời gian em cũng hiểu được tình cảm của tôi dành cho em và em đã đáp lại. Bấy giờ tôi đã hiểu vì sao người ta nói “yêu và được yêu là điều hạnh phúc nhất”.
Thế nhưng, người ta nói không sai. “Rượu đầu lò thì rất ngon nhưng rất dễ say, trái đầu mùa thật ngọt nhưng dễ bị sâu hỏng, mối tình đầu thật đẹp nhưng thường dở dang”. Mối tình đầu của tôi cũng đã dở dang, không phải vì tôi, mà cũng chẳng phải vì em.
...Biết được chuyện tình cảm của tôi và em, mẹ em đã nhất quyết phản đối vì một lí do đơn giản nhà tôi quá nghèo, anh em lại đông, lấy tôi chắc chắn em sẽ khổ. Và buồn hơn khi mẹ em đã gặp tôi, để “khuyên nhủ” tôi “anh hãy buông tha cho con gái tôi, nó là tiểu thư cành vàng lá ngọc, anh không xứng với nó”.
Phần vì mặc cảm nhà nghèo, phần vì lòng tự trọng của một thằng con trai bị xúc phạm. Tôi đã quyết định xa lánh em, quên em. Nhưng mọi chuyện đâu có dễ dàng như tôi muốn. Tôi tránh gặp em, tôi lao vào làm việc để hi vọng quên em, nhưng vẫn không thể quên. Tôi tìm đến hơi men để quên em, tôi đã rất khổ sở để xoá hình bóng em ra khỏi tâm trí tôi, bởi vì tôi đã quá yêu em.
Chỉ tội cho em, em vẫn ngây thơ và không hề biết tại sao tôi lại đối xử với em như vậy. Chính điều này làm tôi càng đau khổ. Em đã tìn gặp tôi cho bằng được. Em đã khóc thật nhiều và bỏ chạy ra về giữa trời mưa khi nghe tôi nói “hãy quên anh đi, anh không còn yêu em nữa”.
Với thời gian, thời gian luôn là liều thuốc chữa lành mọi vết thương. Em đã dần quên được tôi (nhưng tôi thì chưa hẳn). Hôm nhận được thiệp hồng của em, tim tôi như thắt lại, cầm tấm thiệp hồng trên tay, tôi nghẹn ngào tự nhủ với lòng…xin lỗi em, mong em hạnh phúc.
sưu tầm: NGUYỄN HỮU CÔNG (BR-VT)

Easy and difficult


It's easy to have a place in one's contacts. But it's difficult to have a place in his heart.
Dễ là khi có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người. Nhưng khó là khi bạn có một chỗ trong trái tim người đó.
It's easy to review another's mistake. But it's difficult to realize yours.
Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác. Nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.
It's easy to talk without thinking. But it's difficult to control the words you say.
Dễ là khi nói mà không suy nghĩ. Nhưng khó là khi kiểm soát lời nói của chính mình
It's easy to hurt the person who you love. But it's difficult to heal it.
Dễ là khi làm tổn thương người bạn yêu thương. Nhưng khó là khi hàn gắn vết thương ấy.
It's easy to forgive someone . But it's difficult to have someone to forgive you.
Dễ là khi tha thứ cho người khác. Nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.
It's easy to make the principles. But it's difficult to follow them.
Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc. Nhưng khó là khi làm theo những nguyên tắc ấy.
It's easy to dream everynight. But it's difficult to make them come true.
Dễ là khi nằm mơ hằng đêm. Nhưng khó là khi phấn đấu vì một ước mơ.
It's easy to show the happiness when you win. But it's difficult to realize your failure.
Dễ la khi thể hiện niềm vui chiến thắng. Nhưng khó là khi nhìn nhận những thất bại.
It's easy to stumble a rock and fall. But it's difficult to stand up and go on.
Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã. Nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.
It's easy to promise someone. But it's difficult to follow them.
Dễ là khi hứa một điều gì với ai đó. Nhưng khó là khi thực hiện lời đó của mình.
It's easy to say that we love someone. But it's difficult to make them feel like they are loved everyday.
Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương. Nhưng khó là khi chúng ta làm cho họ cảm nhận như thế hằng ngày.
It's easy to charge others. But it's difficult to improve yourself.
Dễ là khi phê bình người khác. Nhưng khó là khi cải thiện được bản thân mình.
It's easy to make mistakes. But it's difficult to study from them.
Dễ là khi gây ra những lỗi lầm. Nhưng khó là khi học được những điều từ sai lầm đó.
It's easy to be sad because something is lost. But it's dificult to care enough not to lose it.
Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi. Nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất nó.
It's easy to think about an event. But it's difficult to stop thinking and start to act.
Dễ là khi nghĩ về một việc. Nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.
It's easy to be given. But it's difficult to give.
Dễ là khi nhận. Nhưng khó là khi cho.
It's easy to read this article. But it's difficult to follow them.
Dễ là khi đọc những dòng này. Nhưng khó là khi thực hiện chúng.
If chances never open, first of all, see your door!!!
Nếu cơ hội mãi không mở cửa, thì bạn phải xem mình đã gắn một cánh cửa hay chưa!!!
(Bài của Nhỏ)

Chủ Nhật, 27 tháng 2, 2011

Ước..........


Một buổi chiều, con gái ngồi, lách cách gõ vào blog entry những điều ước của mình.

Con trai qua blog và để lại comment cho mỗi điều ước của con gái.

*Con gái ước

Ước gì mình có má lúm đồng tiền nhỉ, dù chỉ là một cái cũng được. Như thế, mình sẽ trông đáng yêu và dễ thương hơn nhiều.

*Con trai comment

Con gái ơi, không cần có má lúm đồng tiền cậu mới đáng yêu đâu, bởi cậu may mắn được thiên thần ưu ái tặng cho một đôi mắt vô cùng long lanh, tuyệt đẹp, bất cứ ai cũng có thể bị hút hồn ngay từ lần đầu tiên gặp cậu. Nếu có điều ước đấy thật cậu có chấp nhận đánh đổi cửa sổ tâm hồn để được chiếc má lúm đồng tiền không? Tin tớ đi, đó sẽ là quyết định ngu ngốc nhất của cậu đấy, con gái à!

*Con gái ước

Ước gì mình cao, cao hơn nữa để không còn bị gọi là Nấm lùn.

*Con trai comment

Con gái ước gì đấy. Cậu có biết là tớ yêu cậu chính bởi vì cậu Nấm lùn không?. Mỗi khi ở bên cậu, tớ thấy mình thật lớn, lớn để có thể che chở, bảo vệ cậu. Trông cậu Nấm lùn nhưng cực đáng yêu, thật đấy. Nếu cậu ước mình cao, cao như Mai Phương Thúy phải không, thế thì chắc là tớ chẳng có cơ hội được bên cậu và được yêu cậu. Với tớ, cậu thế này tuyệt hơn là cao như Hoa hậu.

*Con gái ước

Ước gì mình không học dốt môn điện để không phải nài nỉ con trai lắp giúp cái bảng điện phức tạp môn Công nghệ, để không phải thấy bộ mặt hí hửng làm cao của hắn ta trước khi nhận lời giúp mình.

*Con trai comment

Không phải con trai làm cao đâu con gái ạ. Ngược lại, con trai sướng rơn lên ấy chứ, chẳng qua là sĩ diện đấy thôi. Được giúp đỡ con gái như vậy, con trai thực sự rất vui. Đấy cũng là cơ hội để tụi con trai chúng tớ thể hiện mình. Đừng ngại khi cần chúng tớ giúp, chúng tớ luôn sẵn sàng giúp đỡ, thậm chí là hi sinh cho phái đẹp các cậu. Xin thề!

*Con gái ước

Ước gì con gái giỏi vi tính để mấy vụ IT, tin học, máy tính không phải gọi đến con trai. Để hắn không có cơ hội tự nổ mũi khi sửa xong ngon lành cái máy tính giở chứng ở nhà con gái.

*Con trai comment

Ơ, thế nếu con gái giỏi cái khoản ấy thì con trai làm gì có cớ sang nhà con gái mà không phải lí do là học nhóm hay sang hỏi bài+mượn vở. Tụi tớ có thể dốt Văn, chẳng hiểu gì âm nhạc hay nghệ thuật bác học, nhưng mấy vụ tin học thì là "nghề" của tụi tớ rồi. Cậu cũng phải để cho con trai chúng tớ có "đất dụng võ" nữa chứ, định giỏi tranh cả niềm tự hào lớn nhất của tớ à?

*Con gái ước

Ước gì con trai có được 5 điểm lãng mạn từ anh Kim Bum.

*Con trai comment

Úi chết, lãng mạn á? Đến cả cái anh kia là ai tớ còn chẳng biết thì làm sao lãng mạn như anh ấy được. Mà tại sao cậu cứ thích lãng mạn Hàn Quốc nhỉ? Khi mà tớ thấy có những điều rất giản dị, thực tế lại ăn đứt cái gọi là lãng mạn kia. Cậu còn nhớ có lần, 5 giờ sáng, tớ qua gọi cậu, đèo cậu trên chiếc xe đạp màu xanh lá mạ-màu cậu thích nhất (lần đó tớ mượn của đứa em họ đấy) -đi dọc theo đường tàu để đến một khu mà hai bên đường rợp mát hàng bằng lăng tím, cậu chẳng luôn miệng khen là đẹp còn gì. Tớ nói thật nhá, nếu quay lại khung cảnh ấy, đưa lên phim thì có mà long lanh, lãng mãn gấp mấy lần phim Hàn ý chứ! Tớ muốn nói là, không phải là con trai không lãng mạn, mà là con gái chưa nhận ra chất lãng mạn trong tâm hồn bọn tớ thôi.

*Con gái ước

Ước gì con trai người lớn, không còn ngốc xít nữa.

*Con trai comment

Thì con gái cũng có lúc ngốc xít mà. Thừa nhận đi đúng không? Con trai chưa người lớn bởi con gái cũng chưa người lớn. Chính bởi vậy nên tình cảm con trai dành cho con gái vô cùng trong sáng, dễ thương. Con trai thích con gái vô tư, hồn nhiên, lúc nào cũng nhí nhảnh như một cô bé, nhưng cũng cứng cỏi, bản lĩnh như một cô thiếu nữ đã trưởng thành. Con trai lại ước, cả con trai và con gái cứ mãi như thế này, nhưng không được đúng không, tất cả chúng ta đều phải lớn lên. Hãy giữ mãi những kí ức tốt đẹp này để mai này khi nhớ lại ta mỉm cười vì đã có những kỉ niệm đẹp trong đời học sinh của mình.

*Con gái ước

Ước gì, mình biết con trai đang nghĩ gì.

*Con trai comment

Con gái ơi, con trai cũng ước biết con gái đang nghĩ những gì đây. Nói nhỏ nhé, ngay lúc này đây, con trai đang nghĩ về con gái. Và con trai ước được mãi bên, che chở, bảo vệ, yêu thương con gái. Trái tim con trai đang đập mạnh lắm, hi vọng cùng nhịp với trái tim con gái.

*Con gái comment lại

Con trai à, cảm ơn con trai đã cho con gái hiểu hơn về con trai. Con gái đã nhận ra rằng, con gái có quá nhiều thứ quý giá, rằng con gái vẫn luôn nhận được sự quan tâm của một người tên là Con trai, rằng con gái thật may mắn khi có Con trai luôn xuất hiện bên cạnh vào những thời điểm quan trọng nhất. Vào giây phút này đây, con gái cũng đang nghĩ về con trai. Con gái chỉ có một điều ước, một điều ước thay cho tất cả những điều ước trên: Ước gì con gái có con trai bên cạnh, đi suốt cuộc đời này.

see how much i love you

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ "shmily" ở một bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.



Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy "shmily" trên tờ cuối cùng. Những mảnh giấy nhỏ với chữ "shmily" được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ "shmily" bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.



Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được "trò chơi" của ông bà tôi.



"Trò chơi" đi tìm từ "shmily" cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không rời khỏi giường được nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. "Shmily" được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất. Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.



Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.



Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng "shmily" có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết "shmily" đơn giản là "See how much I love you".
Tác giả: Laura Jeanne Allen

Because I Love You


If I got down on my knees
And I cross a million oceans just to be with you
Would you ever let me down
If I climb the highest mountain
Just to hold you tight
If I said that I would love you every single night
Would you ever let me down
Well I'mình Sorry
If it's some kind to bear just then
Worried, so worried that you'd let me down
Because I love you, love you, love you
So don't let me down
If I swam the longest river
Just to call your name
If I said the way I feel for you
Would you ever fool around
Well I'mình sorry
If it's some kind to bear just when
worried, so worried that you'd let me down
Because I love you, love you

Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

My love's comeback!

Hội ngộ rồi chia ly, chia ly rồi hội ngộ. Đừng làm anh buồn nữa nhé em, khi  yêu tất nhiên cần có sóng gió nhưng đừng tạo ra sóng gió như thế.Anh iu em.

ngày đầu tiên xa em

Cảm giác thật là trống trãi và bùn chán khi online, em vẫn đó, nick sáng mà không thể buzz được, mới hôm qua thôi mà hôm nay phải đối mặt với 1 sự thật phũ phàng là đã mất em.hix, cuộc đời như giấc chiêm bao, tất cả đều là mộng ảo, làm sao tôi có thể tin được trên đời này có tình yêu chứ. Yêu nhìu, quan tâm thật nhìu đôi khi cũng không tốt, hix, tôi đó, iu người ta nhìu quá đến nỗi người ta sợ, người ta nghĩ tôi đang lừa dối người ta để có được cái điều gì đó. Tôi mà vậy ư. Trong quá khứ tôi đã iu, và tình iu của tôi luôn nồng nàn như thế, chẳng lẽ khi iu là phải chôn chặc cái quá khứ hay sao chứ, nếu tôi không viết những bài này trên blog thì em vẫn iu tôi ư, thật là nhảm nhí và vô lý hết sức.
Chiều hôm nay tôi đi chùa, cái việc mà tôi chưa từng đi trước đây, tôi đi cầu phật cho một người bạn, ranh giới giữa  sự sống và cái chết đang cận kề, từng ngày trôi qua là sự suy nhược về tinh thần lẫn thể xác vẫn đeo bám và bào mòn cái cơ thể vốn đã nhỏ bé và gầy của nhỏ. Cầu cho phép mầu sẽ đến, tương lai đang còn dài lắm với cô bé 22 tuổi, xin đừng đưa cô bé đi khi gia đình và bạn bè xã hội này đang còn cần cô bé. Khấn trời khấn Phật cho sự bình an sẽ trở lại.

không còn-còn mãi

sẽ không còn những ngày chờ và đợi, nhớ đến em nhấc điện thoại nhắn tin , sẽ không còn cô bé hay hờn dỗi, sẽ không còn nét bướng bỉnh đáng yêu, sẽ không còn phút giây chờ nick sáng, hay dòng tin online nhé anh iu, sẽ không còn góc ghế đá công viên, sẽ không còn 2 đứa với mùi hương hoa sữa, sẽ không còn những câu iu câu ghét hông và nhung nhớ, xương xương anh nhìu nhìu về nơi mô, sẽ không còn với những giấc mơ, về nơi ấy có ngôi nhà hạnh phúc, sẽ không còn chị hai Ninh Hòa tinh nghịch, sẽ không còn lúm đồng tiền 5k, sẽ không còn cả bài hát hôm qua, bài hát đó Yêu không hối tiếc, sẽ không còn cái ôm hờ khẽ run run sợ sệt, sẽ không còn cô bé mà tôi yêu.
sẽ còn đây với khoảng trống trong tim, một vết thương đang từng giờ rỉ máu, sẽ còn đây cây hoa sữa già, ghế đá công viên 2 con người xa lạ, vẫn còn đây ánh mắt nụ cười xinh xắn, trong tôi mãi còn mãi còn em.

chia tay ư????

chia tay sao, tình yêu là thế sao em. tôi chẳng biết phải nói gì, thật chua chát. chẳng lẽ như em nghĩ, những nhà văn những nhà thơ sẽ ko bao giờ được yêu, họ chỉ được yêu những đứa con tinh thần của họ, thế giới thực và thế giới ảo khác xa nhau mà, khi con người ta thất bại ở thế giới thực người ta hay tìm đến thế giới ảo, để mà mơ mộng để mà giảm bớt stress thôi, chẳng lẽ những ước mớ nhỏ nhoi đó cũng ko dc sao em. Yêu là phải nói dối ư, chẳng lẽ yêu quá, thật quá lại là cái dại cho những kẻ đang yêu hay sao em. Quá khứ trôi qua rồi sao em không chôn nó xuống mồ sâu mà sao cứ ám ảnh, chẳng lẽ anh tồi tệ đến mức thế sao.chẳng lẽ quen em iu em là anh coi như mình ko có quá khứ ư, ngày xưa khi chưa quen em thì tránh sao khỏi anh yêu người ta chứ, cũng như em đó thôi, trước khi quen anh em cũng đã từng yêu đó, sao lại nghĩ anh sẽ chạy theo hình bóng khác sau em chứ, em ko tin vào tình yêu, ừ, em ạ, em mất anh rồi đó
sẽ ko có ai yêu em như anh đã từng yêu, anh bỏ qua tất cả chỉ để có được cái gọi là tình yêu thực sự, vậy mà sao chứ, hix, em xa anh vì mún tốt cho anh ư, sao em không nghĩ sẽ đau khổ hơn khi xa em.em ngốc lắm cô bé ạ.hj vọng sẽ có người con trai đối xử tốt với em, hơn anh hoặc ít nhất là bằng anh.
tạm biệt em tình yêu của tôi.

Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

chia sẻ- một thời đã qua


Chào em cô bé của anh, Cỏ của anh à, em vẫn khỏe chứ, mấy ngày qua không gặp anh em có buồn lắm không. Anh vẫn khỏe và vẫn nhớ nhiều tới em, bằng chứng là giờ anh và em gặp nhau nè. Hì hì, em dễ thương và đáng yêu lắm em có biết không hả! Cỏ à, con gái thật khó hiểu Cỏ nhỉ, mới hôm qua nói anh hay giận vậy mà ngay hôm sau lại còn giận hờn hơn cả anh, anh nhắn tin không thèm trả lời, anh gọi điện không thèm bắt máy. Anh quyết định rồi Cỏ à, cô bé ấy anh đặt tên cho là Secret ngày từ lúc đầu nên bây giờ đối với anh mãi mãi là secret Cỏ à. Anh sẽ xóa đi một chút gì đó vấn vương mà thôi, anh không còn mơ mộng hão huyền về một giấc mơ như những lúc trước anh vẫn thường mơ mộng, thực tế bao giờ cũng đúng hơn phải không em. Cũng lại là con gái, anh đã thua thực rồi Cỏ ơi, người bạn mà 5 năm trời quen biết anh đã từng tin, từng không tin những điều về cô ấy, thế mà giờ đây sự thật lại thật phũ phàng khi anh là người trong cuộc. Anh không còn một chút gì sót lại về hình ảnh một người con gái mà anh đã từng biết, đúng là đừng tin bất kỳ ai cho dù đó là những người mình cho là thân thiết nhất. Không sao em à, đối với anh chỉ bấy nhiêu đó không đáng vào đâu, nhưng anh chỉ tiếc cho cô ấy, một người có trình độ có văn hóa mà thiếu hẳn vốn sống, thứ mà chắc chắn cô ấy sẽ vấp trên đường đời. Một khi ta lấy đi của ai đó một thứ gì không chính đáng thì chắc chắn ta phải trả giá bằng một cái tương tự hoặc lớn hơn đúng không Cỏ của anh.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mỗi ngày là một niềm vui, là một bài học, anh cảm thấy mình còn thiếu nhiều thứ lắm Cỏ à, anh muốn mình biết được nhiều thứ hơn để có thể đứng vững trong cái xã hội cái thế giới khắc nghiệt này. Cảm ơn em mãi là người cho anh trút bầu tâm sự , mặt dù em không nói nhưng anh cảm nhận những gì em lắng nghe và ghi nhận, từng lời từng dòng tâm sự của anh em đều lắng nghe và ghi sâu vào trái tim trinh nguyên của em, anh cảm ơn em nhiều lắm Cỏ của anh.

Vậy là cũng đã qua tháng 4 rồi đó em, tháng này ở quê đang có mùa điều, mùa hè đã về với những cơn gió nóng và những tháng ngày đi rông, hii, anh nhớ nhà quá em ơi, nhớ cái hồi như ri là suốt ngày chim chuột, bắt cá lặn hến sìa, lượm trứng vịt, đi bắn nhông, bắt tổ ong về làm những món ăn khoái khẩu. Hì, anh nhớ những đàn nhạn bay về đậu đen những cồn sậy, những đêm hè đi bắt về ngày mai làm món nhạn rang đường ôi sao mà ngon thế, cả những lần đi múc rạm nữa chứ, nhìn những con rạm cái gạch đầy tràn dưới những cái yếm lông là mà cảm giác mùi rạm rang mùi ngậy của tô canh rạm nấu bầu màu đỏ nổi lềnh bềnh của gạch rạm. Ôi sao mà nhớ quá, những chiều đá bóng trên ruộng lúa đã cắt chỉ còn gốc rạ, có những lần ùa chạy vì bị chủ ruộng dí. Những đêm hè thì vui phải biết, chơi trốn tìm, cắt cùm, la hét nhảy múa inh ỏi. Ôi đã xa rồi cái thời thơ ấu, mới đây thôi mà sao xa vời vợi, nơi chốn quê nghèo bọn trẻ có còn chơi không. Chắc là không rồi, ngay con sông Trường Giang hiền hòa giờ cũng không còn sạch, lục bình lai láng nước đục ngầu và ô nhiễm. Tất cả là quá khứ, ôi quê hương ta yêu người biết mấy, nơi chốn thanh bình ta mới thành hôm nay. Giờ ngồi đây Sài Gòn có gì khác, anh cảm thấy đầu óc sao mà trống rỗng ngây ngô làm sao ấy em ơi.

Ngủ thôi em nhé, ta sẽ gặp nhau vào những ngày sắp tới, anh sắp cho em vào một ngôi nhà mới đó, hãy đợi nhé em, Cỏ của anh

tâm sự- Kem Dâu


Chúng mình lại được gặp nhau rồi. Ngày hôm nay em làm gì hả Kem Dâu của anh, anh thèm được nhìn em quá, thèm được nếm cái vị ngọt từ đôi môi chin mọng của em, hì, anh yêu em quá chừng. Hôm nay chủ nhật, như thường lệ anh vẫn đi làm và chỉ có thế. Thời gian trôi qua thật nhanh và nhiều khi thật buồn tẻ em ạ. Mới trò chuyện với Thương cô bạn học với anh từ lớp 1 đến lớp 9, nhớ lại cái dáng người nho nhỏ xinh xinh mà anh mong được về nhà quá, giá mà hôm nay anh ở nhà thì anh sẽ rủ cô ấy đi uống nước cho khuây khỏa rùi. Cô ấy rất dễ thương và hiền dịu như cái tên của cô ấy vậy. Cô ấy là cây văn có tiếng những năm cấp 2 ở trường anh đó. Giờ cô ấy đang là sinh viên năm 4 chuyên ngành Tiếng Anh. Không biết cô ấy có người yêu chưa, em đừng giận anh nhé vì thực tâm anh cũng thích cô ấy từ lâu lắm rồi nhưng chỉ tội cô ấy hiền và nhát quá. Chỉ mới hồi tết vừa rồi anh mới có dịp một lần chở cô ấy đi chơi thôi đó. Hì, nhưng anh nghĩ cô ấy sẽ mau hòa đồng thôi, khi đã là sinh viên thì tâm thế cũng nhanh thay đổi và bắt kịp mọi thứ lắm.

Còn về cô bé kia, người mà anh đã có lần kể với em, anh đã xóa sổ cô ấy ra khỏi cuộc đời anh rồi, anh sẽ không chấp nhận một người bạn như thế được em ạ, và chắc chắn một điều là anh sẽ không bao giờ quên được bài học đắt giá này, chỉ vì sự cả tin và lòng nhiệt tình vì bạn bè mà anh đã sai lầm. Đúng là cuộc sống nhiều mưu mô xảo trá mà ta đâu có ngờ đúng không em, Kem Dâu của anh.

Anh không biết người ta nghĩ gì và đánh giá như thế nào về anh, nhưng anh mong em hiểu anh, tính tình anh bên ngoài nhiều khi vui đùa như thế chứ bản than anh chưa bao giờ có suy nghĩ hay hành động gây tổn thương tới ai, nếu có chăng cũng chỉ do cách nhìn nhận của họ sai lệch mà thôi. Về phần người nhận anh làm chồng, anh mừng và hạnh phúc vì đã biết dừng đúng lúc khi phát hiện ra sự không bình thường của cô ấy. Quá nhạy cảm trong vấn đề tình cảm, hay ngộ nhận và không phân biệt được giữa tình bạn và tình yêu, mơ mộng hóa những câu chuyện đời thường đưa chúng phiêu du vào miền đất hứa, lãng mạn hóa, phim Hàn hóa , tất cả đều chẳng thực tế thế nào. Là một con người khi có điều gì bực dọc hay khó xử thì phải bình tĩnh mà suy xét vấn đề và tìm ra hướng giải quyết đúng không em. Đằng này lại cứ giận cá chém thớt, hầm hầm bực bội mà không kiểm soát được hành động, đã thế lại đa sầu đa cảm suối lệ tuôn rơi như mưa mùa lũ. Anh hạnh phúc vì có em Kem Dâu ạ, em điềm đạm, nhu mỳ, dễ thương, không mít ướt, tâm lý, chẳng giận hờn vu vơ, không đòi hỏi cầu kỳ… Cảm ơn em vì đã đến bên anh, bước vào cuộc đời anh, đã khêu lên trong anh ngọn đuốc đã dần lụi tàn nơi sâu thẳm trái tim anh. Trái tim anh nhiều ngăn nhưng ngăn tình yêu anh dành tất cả cho em đó. Em là lẽ sống của đời anh Kem Dâu yêu quý.

Ngủ thôi cô bé của anh, chúc em ngủ ngon, hãy tìm anh nếu em cảm thấy bất an, anh sẽ bảo vệ em, cho những giấc mơ em mãi là thiên thần

TÂM SỰ


Chào em cô bé của anh!

Vậy là đã mấy ngày anh xa em rồi nhỉ, em có được vui không?. Mấy hôm trước anh đi Tây Ninh chơi, công nhận vui thật em ạ, tuy mệt nhưng anh thấy thật ý nghĩa.

Hôm nay anh đi học rồi về làm, lúc tối anh được gặp Tiên, bạn than của anh đó. Nhìn nó mập hơn xưa anh cũng thấy vui.Em à, anh sắp mua máy tính sách tay rồi, cái thứ mà anh ao ước bấy lâu nay cũng sắp thành sự thật rồi. Anh đi làm vất vả cũng vì nó cả đó em à. Nhiều lúc anh thấy mình thật là khó khăn nhưng rồi ý chí đã thắng, anh đã làm được những điều mà trước khi làm anh không thể nghĩ là mình có thể làm được. Càng làm anh thấy càng thương ba má nhiều hơn em ạ. Anh sẽ cố gắng để ba má được vui, được hãnh diện vì có một người con như anh. Anh biết mình chưa làm được gì cho ba má nhưng những gì anh đang nỗ lực sẽ làm ba má an tâm. Anh thương ba má cũng như thương em vậy, tất cả đều là những người thân yêu mà anh yêu quý nhất. Thực ra anh đang mong mau chóng ra trường em ạ, để làm gì ư, anh muốn cọ xát với xã hội. anh muốn đi làm anh muốn làm ra tiền và anh muốn nhiều thứ lắm.., có lẽ anh quá tham lam nhưng không tham lam không mơ ước thì làm sao mà có được phải không em. Chúng ta không thể an phận và bằng lòng với những cái mà mình đang có được. Cuộc đời cuộc sống cũng như một cuộc chiến, một trò chơi, chúng ta không chiến đấu không giành giựt thì chắc chắn chúng ta sẽ chịu thiệt thòi em ạ. Hi , anh nhớ em , nhớ kinh khủng, nhớ da diết như chưa bao giờ được nhớ, và trên hết anh nhớ em chỉ vì anh không biết em là ai. Em là nàng mơ nàng mộng trong anh. Trời , sẽ có người bảo anh điên, đúng họ nói không sai vì nếu cho chữ K trước tên anh thì anh không điên cũng sẽ là KHùng, hì.

Em à, con gái tính tình có phải ” sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ướt “ như người ta nói không hả em. Anh giờ đang thắt mắc nhiều điều về con gái lắm, nhiều khi họ thật nhẹ nhàng tha thướt, lúc lại cấu gắt khó ưa. Lúc họ ngọt ngào hơn kẹo lúc họ lại lạnh lùng như mùa đông khô khốc. Anh không hiểu họ nghĩ gì trong cái đầu của họ, sao họ thích gây cho anh những bất ngờ mà anh không thể hiểu nổi. Khi họ cần anh thì anh không từ chối, nhưng sau đó họ quay đi không một lời nhắn nhủ. Họ không giải thích, giống như họ tự cho họ có cái quyền đó hay sao ấy, anh không thể tha thứ cho một người mà anh đã từng tin tưởng, chưa bao giờ anh có một suy nghĩ xấu về cô ấy nhưng bây giờ thì sao chứ, anh không thể tin những gì đang xảy ra em ạ. “Ôi đàn bà là những niềm đau”. Đừng như thế nha em, thiên thần của anh.

Bây giờ anh đang nhìn một cô bé, cô bé hiền lành giống như cái tên của cô ấy. Ban ngày cô ấy đi học và đi làm thêm nên thường học rất khuya. Và anh thích cái tính chịu thương chịu khó ấy, thích cái vẻ dễ thương nhỏ nhắn ấy. không rực rỡ hay xa hoa bóng bẩy nhưng cô ấy toát lên một tâm hồn đáng yêu làm sao. Nhưng anh không có ý định tán tỉnh cô ấy đâu, anh chỉ thích cảm nhận cái vẻ tinh khôi, trinh nguyên trong trắng ấy thôi, anh thấy lòng mình lắng đọng và cảm giác thật thỏa mái như được ngửi một làn gió xuân, được hít căng lồng ngực không khí trong lành đầy hương đồng nội.hiii.

“Gởi cho em một ánh mắt nhìn

Chứa trong ấy bao nhiêu lời muốn nói

Chỉ mong sao em mãi là cô bé

Hồn nhiên vô tư tựa nắng hồng

Để cho anh mãi kẻ khờ kẻ ngốc

Chẳng nói nên lời chỉ biết cười bang quơ.”

Sài gòn đã vào mùa mưa rồi đó em, chiều chiều mây thỉnh thoảng đã kéo đến, đen ngoàm và gió nổi lên, mưa ào ạt làm không khí toàn mùi nắng cháy, khét nghẹt mùi đất. Hối hả dưới cơn mưa sắc đỏ tím vàng. Rồi bình dị nắng lại về lối cũ, một vài người cười: ô hay trời vừa mưa. Hii mưa Sài Gòn mà, hối hả vội vàng như cái nhịp sống của cái thành phố này. Có nhiều lúc cần một chút lắng đọng, cần một không gian tĩnh lặng, để mà nghe tiếng thạch sùng kêu, để mà nghe tiếng con dế hát, để mà nghe ếch nhái muỗi mòng tâm sự và để nghe cả tiếng thở của đêm.

Ngủ đi em giấc ngủ yên lành, sáng mai thức giấc nụ cười trên môi em. Em bí ẩn nhưng tình ta tha thiết, trái tim này muôn thuở hướng về em

anh mãi dõi theo em!


tình cờ ta nhận ra nhau, em có nhớ không em, kỉ niệm lần đầu tiên hai đứa mình gặp nhau. Anh nhớ hôm đó sau khi ăn cơm tối xong, bước chân vô định đã đưa anh đến công viên Văn Lang, ngồi vào một chiếc ghế đã còn trống anh ngồi đó chờ đợi lắng nghe một cái gì xa xăm. Em bước đến, ghế đá đối diện, ngồi xuống cũng như anh, em cũng như chờ đợi một điều gì đó. Hai ta ngồi đó, không nói gì, thỉnh thoảng anh lén nhìn em và bất giác quay đi khi em quay mặt lại, dường như em đã nhận ra điều đó. em khẽ mỉm cười, em không đi, em vẫn ngồi đó.

Công viên bắt đầu đông dần, những cái ghế đá cuối cùng cũng đã có chủ, em vẫn ngồi đó, anh vẫn ngồi đây, đối diện nhau, đơn độc. Rồi chuyện anh quen em cũng đã đến, em nhớ không, đó là khi hai đôi bạn trẻ đi vào công viên, họ tìm chỗ ngồi nhưng không có, trong khi anh và em 2 người không biết mình đang chờ đợi ai, chờ đợi cái gì lại chiếm đến 2 ghế. anh đã nhận ra điều đó, anh đứng dậy nhường ghế cho đôi bạn trẻ, nhưng đôi chân anh không muốn bước đi. Anh nhìn em, dường như em hiểu và rồi em né qua 1 chút rồi nói: bạn ngồi đây đi. Thoáng chút ngần ngừ rồi anh mỉm cười và ngồi xuống bên cạnh em. anh với em như bắt được sóng. từ bao giờ anh và em đã thân thiết với nhau.

Đã 2 năm rồi em nhỉ, ngày chúng mình quen nhau, vậy mà giờ đây, cũng khung cảnh này, ghế đá đó mà em giờ nơi nao. cuối tuần nào anh cũng đến đây, ngồi vào đúng cái ghế đá ấy. Cái ghế này đã bao lần chứng giám cho tình yêu của chúng mình. Em ơi, em có nhớ hay em đã quên. Nơi này anh mãi ngóng trông em. Giây phút em nói câu chia tay, em quay đi mà không cho anh biết lí do là gì, anh đứng đó nhìn em,xa dần, xa dần, xa dần, không một lần ngoảnh lại. Em ơi, anh có lỗi gì chứ, phải chăng yêu em nhiều quá chính là lí do.

nhớ em


Thức giấc trong cái lạnh của SÀi Gòn, SÀi Gòn hôm nay trời thật lạnh, cái không khí lạnh lẽo nhưng cảm giác thật ấm lòng, đã lâu lắm rồi mới có cái cảm giác lạnh như thế. Cái lạnh như là đang ở quê, thu mình trong chăn nghe từng hơi lạnh luồn qua kẽ chiếu mới thú vị làm sao. Tôi nhớ em, nhớ em với cái lúm đồng tiền xinh xinh, nhớ em nhớ đôi môi nho nhỏ mà chỉ nhìn thôi đã thấy cảm giác thật ngọt ngào. Hóc Môn cũng đang mưa đúng không em, ước gì được ngồi bên cạnh em, cùng em đếm từng giọt sầu của đất trời, để được nhìn ánh mắt vui vui khẽ một chút vấn vương của em.

Em không phải người đầu tiên làm trái tim tôi xao xuyến, nhưng em chính là người tôi dâng trọn trái tim, tôi đưa tay cho em trói buộc cuộc đời này, tình nguyện như một đứa con chiên ngoan đạo. Em vô tình xin lỗi không yêu tôi. Tôi biết, em diệu hiền xinh đẹp và đáng yêu, tôi chẳng là gì để em phải bận tâm. Ừ hãy là cô bé vui vẻ và duyên dáng thông minh, để cho tôi thương mãi một dáng hình, dù mãi mãi (tôi) trong em là số không.

tôi đã nói yêu em!


tôi đã nói yêu em, tôi đã nói thương em dù tôi biết rằng thời gian tôi quen em quá ngắn ngủi. Em từ chối, tôi biết sẽ là như thế. em bảo em đã có bạn trai nên không thể dành tình cảm cho tôi. Ừ, nếu đó là những lời nói thật , tôi sẽ vui vì điều đó. Mong sao em đừng dối tôi, tôi vẫn muốn chinh phục, theo đuổi em để có được em, tôi vẫn mong sao lý do đó là em nói để thử thách tôi, để tôi còn hy vọng, để tôi được sống với những giấc mơ có em bên cạnh. Em ơi, lần đầu trái tim tôi rung động khi đứng trước em, bây giờ vẫn vậy, nó vẫn rung lên những nhịp cuồng si khi nhắc đến tên em.

Vâng tôi biết em sẽ chẳng hiểu đâu, không sao cả, chỉ mình tôi trong cuộc tình đơn phương này là đủ rồi. Em ơi, tại sao tôi không gặp em sớm hơn nhỉ, phải chăng chúng ta chẳng có duyên phận, trong chốn này đời này ta chỉ có thể là bạn mà thôi.

Chắc có người sẽ nói, yêu đương gì chỉ vài lần gặp gỡ, thương yêu gì như cơn gió thoáng qua. Không, tôi thương em thật lòng, cảm giác như tìm lại được một phần cơ thể bị đánh mất bấy lâu khi lần đầu tôi bắt gặp em. Em đâu phải như hoa hậu hay bà hoàng đâu, tôi thương em,mến em đâu phải vì em xinh em đẹp, tôi mến em thương em vì những điều còn cao cả hơn thế, tôi yêu em vì trên hết đó là em, người cho tôi tình yêu, người cho tôi tất cả.

thương em mất rồi


tôi và em hai người xa lạ. Đoàn trường phát động cuộc thi bí thư chi đoàn giỏi. Ta gặp nhau, không phải tình cờ, tôi nghĩ vậy.Giây phút gặp mặt lần đầu tiên đã đọng lại trong tôi một dáng hình. Đôi mắt nho nhỏ tròn tròn, đen láy như hai hạt nhãn long lanh long lanh như hai giọt nước. Khuôn mặt của em mới hiền hậu làm sao, cảm giác thật thân quen khi nhìn em.

Và rồi tôi đã nhớ em, đã mong gặp em trong những đêm dài thao thức. Mỗi lần họp nhóm, tôi vui sướng biết bao khi được gặp em, được nhìn em, đắm đuối mỗi khi em cười, em nói, dường như mỗi nụ cười của em là những liều thuốc quý, là cơn gió mát làm tôi cảm thấy yêu đời hơn, vui vẻ hơn nhiều.Em thông minh, vui tính và hiền diệu biết bao. Nhờ có em, mỗi sáng bình minh khi tôi thức giấc, tôi đã biết cười khi nghĩ tới em. Và khi đêm về, sau một ngày dài không biết mệt mỏi tôi chìm sâu vào giấc mộng thần tiên sau khi nhắn tin chúc em ngủ ngon.Tôi lang thang trong thế giới của riêng tôi, mơ mộng về một nơi xa xăm nào đó trong tiềm thức,nơi đó là nơi mà có người con gái tôi thầm thương trộm nhớ- chính là em đó, cô bé ạ.

vậy mà cũng đã kết thúc cuộc thi, ngày mà chúng ta vui sướng khi đạt được thành quả cao trong cuộc thi cũng là lúc em không còn bên tôi nữa. Sẽ không còn những buổi họp giữa trưa tại dãy D, sẽ không còn ánh mắt long lanh với nụ cười làm hiện lên đôi má lúm đồng tiền đáng yêu nữa rồi. Cơ hội nào cho tôi gặp em nữa chứ.

Em ơi, tôi ơi, im lặng để cho thời gian trôi qua,rồi thời gian sẽ xóa nhòa những kỷ niệm những gì ấn tượng về em mà tôi đang lưu giữ ư? không, không, tôi không thể nhút nhát đến thế, phải cho em biết là tôi đã thương em, phải nói cho em biết là tôi mong có em, phải nói cho em biết rằng trái tim tôi đã dành cho em rồi. Cô bé ơi ! Bé có hiểu tôi không!

hãy cứ là con gái

Hãy cứ giận cả lần anh đúng hẹn

Hãy hờn đi khi lỗi chẳng vì anh

Hãy cứ lăn những giọt lệ long lanh

Hãy nghiền nát yêu thương thành muôn mảnh.

Để anh viết bài thơ con gái

Để cho anh năn nỉ nuông chiều

Để cho anh giữ mãi thương yêu

Để anh góp xây thành đài tình ái.

Anh van em hãy cứ là con gái

Chút giận hờn một thoáng ưu tư...

I'm Sory


Thời gian sẽ là liều thuốc hữu hiệu nhất đúng không em, thời gian sẽ làm chúng ta quên đi tất cả, đã có lúc anh đã nói với em như thê. Nhưng em à, thực ra không phải vậy đâu, thời gian có thể làm anh quên em trong đôi lúc nhưng nó sẽ lại trổi dậy cồn cào hơn vì nó đã ăn sâu vào tiềm thức, lắng đọng vào tận nơi sâu thẳm nhất của con tim, đến một lúc nào đó nó không còn chịu sự chi phối của lý trí thì con tim sẽ giành phần thắng, nó sẽ lan tràn trong từng thớ thịt, trong từng hơi thở và anh biết anh đã không làm được hay đúng hơn những điều anh nói là sai, vì thực sự anh sẽ không quên được em cho dù thời gian trôi đến bao giờ. Hình bóng em mãi mãi trong em, hãy cho anh được nhớ về em em nhé!

ước mơ có em


Anh vẫn mơ về một ngày mai đó, ngày mai không phải ở kiếp này vì ta biết trái tim em đã dành cho người khác. Ta vấn vương và biết em dao động, em sẽ có những câu hỏi đúng không em. Anh không biết liệu anh có hơn anh chàng hiện tại của em không nhưng anh biết rằng em là người mà anh yêu thương và trao trọn con tim.Mong sao kiếp sau của 2 chúng mình mau đến, ta sẽ là đôi chim liền cánh là cây liền cành nhé em.

Mỗi lần được nghe tiếng em anh lại thêm yêu em da diết, anh mong được nhìn thấy cái miệng nho nhỏ xinh xinh của em, đôi môi hồng chín mọng, cảm giác muốn cắn mà thôi. ánh mắt ấy tiếng nói ấy thương thương hoài, cái nghịch ngợm của em nữa chứ, là người con gái hay tranh cãi với anh, lun thân thiện với anh và thường gọi anh bằng cách xưng hô gần gũi nhất "ông", hiii

với anh,Út là một nguồn động viên an ủi to lớn, ta nhớ Út quá Út ơi!

Đừng nghi ngờ anh như thế???


(nếu bạn có đọc chưa chắc bạn sẽ hiểu những gì tôi viết)

Em: Anh ơi, tối anh đi học về gặp em tí nhé?

Anh: có chuyện gì không em?

Em: chẳng nhẽ có chuyện gì mới được gặp anh sao?, hay anh sợ người kia ghen, hay anh không muốn gặp em. Mà cũng không có gì quan trọng, anh không muốn gặp thì thôi.

Anh: trời đúng là con gái.

Anh: 9h20 anh mới về .

Anh: anh về rùi, em có còn muốn gặp anh không? và gặp ở đâu nè?

Em: có chứ,anh ăn cơm đi rùi gặp cũng được

Anh: em xuống đi, vẫn chỗ cũ.

8h10------------8h50

Em: sao anh không nói gì hết vậy?

Anh: Anh đã chờ em gần 1 tiếng rùi mà em vẫn chưa xuống là sao?

...em đi xuống...

Em: cho em hỏi sự khác biệt giữa hai cái máy này mà sao giá khác nhau......

Anh: ừ cái này thì............tốt hơn...................giá cả......

Em: sao hôm nay em thấy anh khác khác

Anh: không có gì đâu, anh hơn mệt

Em: vậy anh về nghĩ đi, em hỏi xong ruì

Anh; em về nghĩ đi, anh chưa muốn vào

Em: ???????????

Anh lang thang một tí trên sân kí túc xá

Em: ????????????

Em: anh đang chờ ai à

Anh: không, chờ ai đâu, mà sao em lại hỏi thế?

Em: vì em thấy.

Anh: em thấy hay là nghe ai nói

Em:...................

Anh: ................

Một chút yêu thương!


Gửi về nơi ấy một chút tình của biển, theo làn gió bay xa tận cuối trời, mong người mãi vui vầy bên tình mới, mãi nơi đây ta vẫn mong chờ. Chờ gì chờ đợi đến kiếp sau, người kia không còn bên em nữa, cho ta thương em suốt một đời.
em nói ta có duyên chưa có phận , nên lận đận phải chờ sang kiếp sau, ta cũng mong hy vọng là thế, để ta còn có chút đam mê, ta sẽ chờ sẽ chờ em muôn kiếp,bởi vì em vốn dĩ là của ta, và anh vốn dĩ là của em, ta bên nhau muôn kiếp không xa rời.
Nhớ em nhiều, thương em nhiều, yêu em nhiều.

một cuộc nói chuyện!


jensytran: anh hết bệnh chưa?

lucbinhtruonggiang_04544: anh khỏe //mặc dù đang ốm
lucbinhtruonggiang_04544: tuan này anh dc nghỉ
lucbinhtruonggiang_04544: tuần sau mới đi lại
lucbinhtruonggiang_04544: cũng chẳng làm gì
lucbinhtruonggiang_04544: lên cty chỉ chơi
lucbinhtruonggiang_04544: nên ở nhà làm bài tập
jensytran: z thi tot oy
lucbinhtruonggiang_04544: uh
jensytran: chak a ban lam
lucbinhtruonggiang_04544: cũng không bận
lucbinhtruonggiang_04544: chuẩn bị căm trại nhưng tới hôm đó đi là dc
jensytran: sao e nt ma a k tra loi z
jensytran: uhm
jensytran: di cam trai thj zuj oy
lucbinhtruonggiang_04544: cũng chưa bít nứa
lucbinhtruonggiang_04544: tại cắm chung với khóa 9
lucbinhtruonggiang_04544: khóa 7 không cắm
jensytran: sao laj chu bjt la sao
jensytran: e k hiu
jensytran: a dag o phog ah
lucbinhtruonggiang_04544: vì khóa 7 bận đi thực tập nên ko cắm
jensytran: z ah
lucbinhtruonggiang_04544: anh ham vui nên dk cắm chung với 09
jensytran: uh
jensytran: z cug dc
lucbinhtruonggiang_04544: còn có vui hay không thì chưa bít
lucbinhtruonggiang_04544: uh
jensytran: hen xuj
jensytran: hi zog la se zui
lucbinhtruonggiang_04544: uh
jensytran: bua jo e cug bun lam
jensytran: k lam j hjt
jensytran: o nha k nên bun ưa ne
jensytran: a di dau oy
jensytran: sao lau tra loi z
lucbinhtruonggiang_04544: uh
jensytran: a k thit nc zj e nua ah
lucbinhtruonggiang_04544: đừng nói thế
jensytran: z sao a k nt nua
jensytran:
lucbinhtruonggiang_04544: thì em nói đi
jensytran: bun ưa
lucbinhtruonggiang_04544: gì mà bùn
jensytran:
jensytran: nho a nen nt cho a z ma a... ma thuj k co j dau
lucbinhtruonggiang_04544: hiii
jensytran: ma cug dug thui
jensytran: dao nj a xem e nhu ng xa la oy con j
jensytran: thuj chao a
jensytran: chuc a mot ngay tot lah
lucbinhtruonggiang_04544: hiii
lucbinhtruonggiang_04544: tùy em nghĩ thôi
jensytran:
jensytran: e ngj sao co
jensytran: a noi di
lucbinhtruonggiang_04544: thì em nghĩ anh xem em là người xa lạ đấy
jensytran: tat nhien oy
jensytran: tu bua toi hom gap a do thoi
lucbinhtruonggiang_04544: nếu như em nói thì ba má gia đình anh cũng xem là người xa lạ lun hết rùi
jensytran: a rat khac so zj luk trc
lucbinhtruonggiang_04544: uh
lucbinhtruonggiang_04544: có những chuyện không phải ai anh cũng có thể chia sẽ
jensytran: z ah
jensytran: the thi that xl a
lucbinhtruonggiang_04544: và anh ghét những điều bóng gió
jensytran: ma e dau noi a fai nc j cho e nge dau ma a noi z chu
lucbinhtruonggiang_04544: không phải em
jensytran: a get
jensytran: sao lai k faj e
lucbinhtruonggiang_04544: có nghĩa là tâm trạng của anh không phải do em
jensytran: ma du a co get e cug dc chu sao dau
lucbinhtruonggiang_04544: nên em đừng có ngĩ là anh đang có chuyện gì với em
jensytran: lai cai nhau nua oy
jensytran: thui k nc nua co le se tot hon dug k a
lucbinhtruonggiang_04544: anh đang có chuyện với 1 người bạn
lucbinhtruonggiang_04544: và dạo này anh không dc khỏe nên không dc vui
lucbinhtruonggiang_04544: vậy thôi
jensytran: uhm
lucbinhtruonggiang_04544: và dạo này anh đang trở thành 1 người độc ác
lucbinhtruonggiang_04544: nên em đừng ngạc nhiên khi thấy thái độ của anh đang thay đổi
jensytran: uh
jensytran: z a sap thanh cong oy do
jensytran: e se k ngac nhien dau
jensytran: nhug sao a laj mun thay doi nhu z lam j
jensytran: e thay a nhu trc ktot hon sao
jensytran: a di ngu oy ah
jensytran: z thuj e k fjen a nua
jensytran: bj bj
lucbinhtruonggiang_04544: hiii
jensytran: a cuoi j
lucbinhtruonggiang_04544: ở hiền quá chỉ thiệt thân
jensytran: z ah
lucbinhtruonggiang_04544: ác độc sẽ có lợi hơn
lucbinhtruonggiang_04544: và sống ác sẽ sống lâu
jensytran: the thi chak e cug faj hc theo a ôy
lucbinhtruonggiang_04544: sống lương thiện nhiều rùi
jensytran: uhm
lucbinhtruonggiang_04544: mà chẳng có ai yêu thương hết
lucbinhtruonggiang_04544: nên đổi chiến thuật
jensytran: dug la a thay doi nhiu oy
jensytran: k sao a cu lam theo nhug j ma a cho la dug thi dc oy
lucbinhtruonggiang_04544: hiii
lucbinhtruonggiang_04544: em lại sai rì
lucbinhtruonggiang_04544: rùi
jensytran: nju a thay sog ac se tot hon thi tot thui
jensytran: e sai j co
lucbinhtruonggiang_04544: đừng tin những gì anh nói
jensytran: a hay wa a
lucbinhtruonggiang_04544: đừng đánh giá chỉ vì người ta nói thế'
lucbinhtruonggiang_04544: hãy cảm nhận bằng cả con tim và lý trí
jensytran: tu dbao e dug tin la saog noi xog lai u
jensytran: e that kho hju a day
lucbinhtruonggiang_04544: uh
lucbinhtruonggiang_04544: sao mà hiểu anh dc
lucbinhtruonggiang_04544: do đó anh vẫn tìm 1 người thật sự hiểu a
jensytran: a lun lam cho ng ta k hju ve a ma
lucbinhtruonggiang_04544: anh không nghĩ thế
lucbinhtruonggiang_04544: có người vẫn hiểu anh đấy
lucbinhtruonggiang_04544: 1 ng bạn
lucbinhtruonggiang_04544: học hồi cấp 3
jensytran: z thi chuc mug a nha
lucbinhtruonggiang_04544: cũng bình thường à
jensytran: sao e bit dc chu
lucbinhtruonggiang_04544: uh
lucbinhtruonggiang_04544: mà em biết làm gì chứ
lucbinhtruonggiang_04544: chị ấy đang ở Đà Nẵng
jensytran: mjen la co ng hju dc a la tot oy
jensytran: dug oy
jensytran: e bjt lam j chu
lucbinhtruonggiang_04544: cũng chỉ an ủi lúc.... thôi
jensytran: a noi dug
BUZZ!!!
jensytran: z a tot hon e uj
lucbinhtruonggiang_04544: chưa chắc
lucbinhtruonggiang_04544: tại em khép lòng đấy thôi
jensytran: chua chak la sao
jensytran: e khep log u
lucbinhtruonggiang_04544: uh
jensytran: boi zj e co mo cug chag co aj hjt
lucbinhtruonggiang_04544: vì có nhiều người cũng muốn chia sẻ với em đấy thôi
jensytran: nen co mo cug bag k
jensytran: thuj tha k mo con hon
jensytran: e nhju k bag a dau
lucbinhtruonggiang_04544: uh
lucbinhtruonggiang_04544: cái này thì anh ok
lucbinhtruonggiang_04544: vì anh quen nhiều, chia sẻ nhiều nên cũng nhận dc nhiều
lucbinhtruonggiang_04544: đó là điều bt
lucbinhtruonggiang_04544: hãy biết chia sẻ, chấp nhận rùi sẽ dc nhận
lucbinhtruonggiang_04544: 2 năm nữa em sẽ hơn anh bây giờ
jensytran: e cug k bjt nua
lucbinhtruonggiang_04544: đừng nôn nóng
lucbinhtruonggiang_04544: lúc anh học năm 2 anh cũng chỉ là thằng con trai 19 tuổi
lucbinhtruonggiang_04544: ko có gì hơn
lucbinhtruonggiang_04544: nhưng giờ thì khác
lucbinhtruonggiang_04544: biết nhiều hơn nên sẽ có cách nhìn nhận khác
jensytran: nhug chak e k lam dc
jensytran: z ah
jensytran: z e se co gag xem sao
lucbinhtruonggiang_04544: và có cả 2 bộ mặt
jensytran: troi
lucbinhtruonggiang_04544: nhiều khi mình cũng phải tỏ ra không phải là mình
jensytran đang trả lời...
jensytran: bao e lam 2 bo mat chak e k lam dc oy
lucbinhtruonggiang_04544: để cho mình tốt hơn
lucbinhtruonggiang_04544: và cho ng khác tốt hơn

To be or not to be?


Mỗi lần gặp em, tôi không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, không phải tôi sợ em, mà là tôi sợ tôi, sợ rồi tôi sẽ thương em mất, sợ rồi hình bóng em sẽ mãi vào trong tôi, hằng đêm tôi sẽ gặp em và tôi sợ rồi tôi sẽ yêu em.

Em thanh cao quá, trong trắng quá và tôi thì..., tôi quá tầm thường, tôi sợ tôi sẽ làm chùn bước chân em, sẽ không mang cho em hạnh phúc mà thay vào đó là sự đau khổ.

Nhưng tôi phải làm sao đây, khi hằng ngày tôi vẫn gặp em, vẫn đi cùng với nhau, và tôi không thể từ chối những lời đề nghị của em. Phải chăng tôi đang thiếu tự tin. Có nên chăng một lần thể hiện mình. Tự tin rằng tôi sinh ra là để cho em và ngược lại. Chúng ta sinh ra là để cho nhau. Ôi , có phải chăng đó là sự rung động đầu tiên của cái mà người ta vẫn hay gọi là tình yêu.

Lập trình viên và nàng công chúa bị phù phép


Một lập trình viên đang chúi mũi vào chiếc máy tính thì từ trong góc nhà, một con cóc nhảy ra, leo lên bàn, nhìn chằm chằm vào anh ta rồi cất tiếng khẩn khoản.

- Tôi là một công chúa xinh đẹp bị phù phép. Hãy hôn tôi đi và tôi sẽ trở lại hình dạng cũ.

Chàng lập trình viên cúi xuống tóm lấy con cóc, bỏ vào túi áo rồi lại tiếp tục hý hoáy gõ máy tính.

Con cóc một lần nữa cất tiếng nài nỉ:

- Nếu anh hôn tôi và biến tôi thành một công chúa xinh đẹp như cũ, tôi sẽ ở lại với anh một tuần.

Chàng lập trình viên nhấc cóc ra khỏi túi, ngắm nghía một lúc, mỉm cười rồi lại nhét nó vào túi.

Lần thứ ba, cóc khóc lóc van lơn:

- Hãy hôn tôi để trả lại hình dạng nàng công chúa xinh đẹp cho tôi, tôi sẽ ở lại bên anh và làm bất cứ thứ gì anh muốn!

Anh chàng lập trình viên một lần nữa nhấc cóc ra khỏi túi, mỉm cười với nó rồi lại đưa nó về vị trí cũ.

Cóc rên rỉ:

- Anh làm sao vậy? Tại sao anh không hôn tôi? Chẳng lẽ anh không tin tôi sao?

Anh chàng lập trình viên đáp:

- Nghe này! Tôi là một lập trình viên và tôi không có thời gian cho phụ nữ. Thế nhưng, thật thú vị khi có một con cóc biết nói để giải khuây!

sưu tầm

Chia sẻ 1 tí


Để quen để thương để yêu một người không khó, khó nhất là làm sao để mà có thể quên đi một người. Dù chẳng còn dính dáng đến nhau, dặn lòng sẽ hững hờ khi người đó đi với ai, nhưng thật ra bạn có làm được điều đó, tôi nghĩ là khó. Ta vẫn âm thầm theo dõi nhau, khi thấy người kia có người yêu thì hay nói bóng gió, hay thầm quan sát và có một chút hờn ghen, ganh tị trong đó.

mong sao mọi người đến với nhau bằng sự hứng thú,cuốn hút lẫn nhau thì khi chia tay hãy cho nhau những cái bắt tay ấm áp, cái nhìn âu yếm và những lời dịu dàng nhất. Dẫu biết rằng những lời nói đó có thể là gian dối nhất, cuộc chia tay ngọt ngào.

thuở nào



Tuổi học trò anh gửi lại cho em
chút áo trắng, phượng hồng, trang vở
chút má hồng, long lanh ánh mắt
chút môi cười xao xuyến lòng ai
….
Anh giữ lại chút gì để nhớ
nhớ ngày xưa hai đứa bước chung đường
nhớ những chiều bên nhau cuối phố
em thẹn thùng quá đỗi yêu thương

tôi sẽ chờ em


tôi đã yêu em mất rùi, nhưng tôi biết khi tôi yêu em thì cũng là lúc em sẽ rời xa tôi, tại sao vậy chứ, em ko cho tôi cơ hội, chỉ cho tôi yêu trong cô đơn, ích gì chứ, tại sao em ko cho tôi đc bên em, yêu thương chăm sóc cho em. tôi đã thương em từ cái lần tôi và em gặp mặt, tôi cư ngỡ đã tìm thấy một nửa của mình bấy lâu nay kiếm tìm. hai chúng ta, em và tôi đã trò chuyện biết bao nhiêu lần, đã cho nhau bao niềm vui mới, vậy mà chỉ cần tôi nói, tôi muốn thổ lộ là đã bị em ngăn lại, em nói sẽ xa tôi nếu tôi nói yêu em, tại sao thế em, chẳng nhẽ tình yêu tôi dành cho em là có lỗi. hay em đang thử thách tôi hả, tôi không biết phải làm sao đây nữa. tôi sợ nếu tôi nói yêu em em sẽ xa tôi thật, nhưng ko nói tim tôi như núi lửa. Tôi không muốn mạo hiểm, tôi sẽ chờ em, tôi sẽ cố gắng yêu em trong thầm lặng để hy vọng một ngày em thay đổi. Mãi yêu em cô bé ngốc à.

lí trí và trái tim


Lí trí hỏi trái tim: “ sao bạn hay mềm yếu? “

Trái tim bảo lí trí: “ sao bạn quá lạnh lùng? “

Vậy giữa cuộc đời bao sóng gió mông lung

Ta nên sống thế nào cho thật đúng?

Có những lúc ta cần dùng lí trí

Để quên đi những nhung nhớ trong lòng

Để hất tung cay đắng đến không trung

Nhưng khi đó trái tim ta chiến thắng…!!!

Trái tim nhỏ bé, trái tim hay tan vỡ…

Nhưng chẳng hiểu sao lại ương bướng vô vàn

Biết sẽ mang trên mình những thương tích…trái ngang

Mà vẫn cố hiên ngang tìm đau đớn…

Lí trí ơi! Ngươi lạnh lùng cớ sao hay chạy trốn?

Sao không vững vàng để hạ gục trái tim?

Hãy mạnh mẽ hơn…và hãy cứng rắn thêm…

Để ta khỏi mệt nhoài tìm yên ổn…

Ta mệt mỏi quá rồi…sức ta giờ cạn kiệt

Lí trí _ trái tim sao không thể song hành?

Câu hỏi này…ta chỉ biết hỏi em…

Sao không thể xa nhau mà vẫn nhớ?

Quên đi nhé…trái tim non tội nghiệp!

Xóa hết đi những nổi nhớ muộn màng

Lau sạch đi giọt nước mắt dở dang…

Ngươi đau thế…cũng có ai cần biết !!!

Ta nghe rất rõ…trái tim đang rên xiết

Nhưng vẫn van xin tha thiết đến nghen lòng

Dẫu có đau thật nhiều… cùng những nổi nhớ mong

Cũng xin đừng để trái tim hồng ngừng đập…

Nhịp tim yêu giờ vẫn còn mạnh lắm

Những nhớ thương vẫn đầy ắp trong lòng

Bao đợi chờ dù vô vọng…mong manh

Vẫn gắng gượng đấu tranh tìm sự sống…

Thôi, lí trí ơi! Ta với ngươi im lặng

Dành chỗ cho trái tim thoả sức với chính mình

Để tim cứ vẫy vùng cùng nổi nhớ lặng thing

Rồi gục ngã trước chữ tình nghiệt ngã…

Ta đâu thể sống nếu tim không còn đập

Ta chẳng thể quên khi tình vẫn đong đầy

Lí trí _ trái tim…thôi ta mặc chúng bây…

Hai ngươi ai thắng…ta vẫn là thất bại!!!

sưu tầm

Murder on the Orient Express


A young American was traveling to Venice on the Orient Express.

It was a long trip, and he was bored. Sitting oposite him the was an Itanlian man. He was about 50 years old. He had an English newspaper on the seat next to him.

" Excuse me," the American said. " Can I borrow your newspaper?"

" No," said the Italian. " I'm sorry. You can't."

" Why not?" asked the American.

" Well," said the Italian, " it's very simple...:

... if I lend you my newspaper, we'll start talking,

and if we start talking, we'll become friends,

and if become friends, I'll invite you to my house in Venice,

and if I invite you to my house, you'll meet my beautiful daughter, Nicoletta,

and if you meet Nicoletta, you'll fall in love with her,

and if you fall in love with her, you'll run away together,

and if you run away, I'll find you,

and if I find you, i'll kill you,

and so that's why I won't lend you my newspaper.

And can you tell me how you feel after reading this story ?

sưu tầm

Yêu

Yêu
Xuân Diệu

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu .
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết ...

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu , là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người ai theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít.
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Em ơi, đừng mà!


Em ơi, em có biết tôi buồn lắm không khi em rời xa tôi. Tôi và em chưa đến với nhau nhưng em đã xa tôi rồi, tôi đã buồn rất nhiều, tim tôi đập một cách nặng nề, yêu em là lỗi lớn phải không em, em ko cho tôi một cơ hội nào cả, em bảo tôi rút lui là yếu hèn, còn yêu em thì lại có tội vậy tôi biết phải làm sao. Đến cơ hội cuối cùng mong được làm bạn với em mà em cũng không cho. em bảo có duyên sẽ gặp lại, ích gì chứ khi ngay cả cái gọi là duyên cũng bị em ngăn cản. em không cho tôi nói chuyện với em, không cho tôi nt không cho tôi gặp mặt thì làm sao mà có duyên chứ. Cũng chính em, chính em nói với tôi em sẽ thay đổi khi có 1 người yêu em thực sự, chia sẻ với em thực sự, vậy mà , em lại bảo không tin bất cứ ai, khác nào em nói tôi không thực lòng với em, em tin tôi tất cả nhưng tình cảm thì không, sao thế em, sao em cứ ôm cái quá khứ của em mà mang đến cái hiện tại này chứ. Cơ hội mà em nói dành cho tôi là gì là gì hả.trái tim tôi đã được em đánh thức, nhưng giờ đây thì sao chứ, nó đang đập yếu dần, nó đang trở lại tháng ngày buồn tẻ ngày xưa ấy, giá như em cũng đi ngang qua đời tôi như bao người con gái khác. Tôi không trách em chỉ trách tôi quá vội vàng nói tiếng yêu em, nhưng cô bé ơi, không phải đó là lời nói nơi chót lưỡi đầu môi hay những dòng chữ nơi đầu ngón tay gõ vào bàn phím, mà đó là tình cảm tình yêu, tình yêu em biết không, tình yêu thật lòng tôi dành cho em đó.

nhỏ ơi


Những ngày này anh rất vui, anh vui vì anh có thể nói thương em mà ko phải sợ em làm mặt lạnh, sự bướng bỉnh của em càng làm anh thêm thích em. Giấc ngủ của anh ngon hơn vì dường như em đã làm cho anh thấy thỏa mái, làm cho anh thấy yêu đời hơn. Sự vui tính của em , sự lễ phép của em làm anh cảm thấy mình được tôn trọng làm cho anh cảm giác gần gũi em hơn. em có vẻ không né tránh anh như lúc đầu nữa, em làm anh xao xuyến và nhớ nhung em nhiều hơn, cô bé ngốc của anh ạ. Trái tim anh dường như đang đập rộn rã hơn, niềm vui lớn dần theo hương sắc của trời đang vào xuân, anh yêu em nhiều lắm cô bé ạ. Anh sẽ cố gắng để em tin tưởng anh hơn, tin vào tình cảm anh dành cho em, và mong em sẽ thích anh thương anh và yêu anh, cô bé ơi cảm ơn em đã cho anh cơ hội để làm lại. Yêu em nhiều nhóc của anh.

tôi bị Khùng


vậy là tôi đã chọn cách giải thoát cho em. Tôi đã chấp nhận ko liên lạc với em nữa để em có thể khỏi phải bị áp lực từ tôi. Tôi đã chọn xa em dù thực tâm tôi ko muốn tí nào, tôi muốn theo em đến cuối con đường, nhưng như thế em sẽ càng đau, tôi đã hỏi em nói thật hay đang thử thách tôi, tôi mong lắm em nói em đang thử thách anh, nhưng ko, em ko một chút mảy may thương tôi. tôi ko chắc điều tôi đinh ninh là đúng ko nhưng dường như cái quá khứ một lần yêu vẫn đang và sẽ mãi đè nặng và theo em, nó làm em mệt mỏi , nó làm em sợ, nó làm em ko phải là em, cô bé 19 tuổi. ngốc quá em ơi. anh đã nói là anh sẽ chấp nhận tất cả, quá khứ với anh là gì chứ, anh cần con người thực tại của em cơ mà, ngốc quá em ơi. Tôi và em chia tay dù hai đứa chưa một lần đến với nhau, ko biết em cảm thấy thế nào. Em nói rằng em rất là vui, hi vọng điều đó là thực, tôi chỉ sợ em sẽ nước mắt lăn dài mà thôi. à mà tôi có gì để em phải đau khổ đâu nhỉ, có lẽ em ko ngốc mà là tôi. Tình yêu ư, cái thứ đó lãng mạn quá hóa ra lãng nhách, thực tế đi anh bạn.làm gì có tình yêu chứ, những thứ đó chỉ có ở mấy ông nhà thơ nhà văn và những thằng điên thôi, còn mày mày có phải vậy đâu, mày khùng mà . Vĩnh biệt cô bé.

ta lại là kẻ lang thang đi tìm một cõi mơ.

vô đề


sẽ chẳng còn cái lời yêu thuở đó

chỉ còn chăng chút nghĩa chút tình

cái tâm cái tình của thời mình nhung nhớ

cái thương yêu của thuở còn yêu nhau

chứ còn đâu tình yêu thương tha thiết

khi trái tim em chẳng dành cho anh

Thứ Sáu, 18 tháng 2, 2011

tình yêu của tôi

Vậy là tôi đã có người yêu, tôi đã có tình yêu, một tình yêu thực sự, tôi đến với em bằng sự chân thành nhất của cái gọi là tình yêu, em nói chưa yêu tôi nhưng tôi biết trái tim em đã có tôi, giây phút tôi và em bên nhau thật ấm áp và ngọt ngào. tôi trân trọng em đến từng phút giây. Cảm giác có em bên cạnh làm tôi vui sướng biết nhường nào, đôi bàn tay và bờ vai em thân thể ấm nóng của em làm tôi hạnh phúc.tôi chỉ dám ôm em tựa đầu tôi vào đầu em, lúc em gục đầu vào bờ ngực của tôi làm tôi hạnh phúc biết bao, thời gian như ngừng trôi, mọi thứ xung quanh như tĩnh lặng để tôi và em cảm nhận được sự đồng điệu của 2 trái tim.
Đừng nói tương lai em sẽ xa anh em nhé, nếu ngày mai có cố gắng mà em vẫn ko thể iu anh thì cũng đừng nói lời chia tay nhé em, anh sợ cái lúc phải xa em lắm, hãy cho anh dc yêu em. Dẫu biết rằng tình yêu là ko gượng ép nhưng anh tin em sinh ra là dành cho anh, sẽ không ai yêu em như anh yêu em lúc này đâu, em là người con gái mà anh đã lựa chọn, hãy chấp nhận anh em nhé. có đôi lúc anh hay mộng mơ, anh hay bay bổng nhưng thực ra tình yêu đôii khi cũng cần sự lãng mạn chứ em, ai mà chẳng muốn nhận dc những lời yêu thương những lời ngọt ngào từ người mình yêu chứ. Để xây đắp cho tương lai anh em mình sẽ cùng cố gắng, anh ra trường trước em 3 năm anh sẽ cố gắng tạo dựng sự nghiệp, trước là cho gia đình cho anh và sau là cho chúng ta,.
Hiện tại anh không có gì, không có nhiều tiền đôi khi là nghèo thì đúng hơn, nên khi iu em anh chỉ biết dẫn em đi uống nước ăn quà vặt ở quán xá vỉa hè chứ ko dc như người ta dẫn vào những nơi sang trọng, nơi gặp gỡ của chúng mình chỉ là ghế đá công viên chứ không được như những quán bar hay những quán sang trọng, hãy thông cảm cho anh nhé em, vì anh chỉ là chàng sinh viên nghèo.
Lần đầu tiên gặp em anh nói nhiều vì anh muốn tạo sự thân thiện gần gũi từ em,không muốn sự im lặng sự nhạt nhẽo từ hai phía, còn bây giờ khi đã là người iu của nhau anh chỉ mong sao dc ngồi bên em, không cần phải nói nhiều nhưng tình cảm anh dành cho em là rất lớn, em có cảm nhận được ko hả em iu. mỗi cái siết tay mỗi cái ôm là chứa đựng biết bao tình cảm anh dành cho em đó, tình cảm anh dành cho em không thể nói lên lời được, nếu tinh ý em sẽ dễ dàng nhận ra được thôi.
Mong sao em hiểu và sẽ dần yêu anh, anh yêu em không hề hối tiếc điều gì cả vì khi yêu là cho đi yêu thương để được thấy được niềm vui từ người mình yêu.
Quá khứ của em anh không quan trọng, điều anh quan trọng nhất là em và anh hãy yêu nhau thật lòng, đừng dối lừa trong tình cảm em nhé, em tình yêu thực sự đầu tiên trong cuộc đời của anh đó. Yêu em nhiều, hôn em , ôm em thật chặc trong vòng tay anh.
Mỹ Linh ơi, anh yêu em

Lời mở đầu

blog này được lập ra để ghi lại những cảm xúc yêu thương những rung động đầu đời những gì là thật nhất của tình yêu đầu tiên của tôi