Thứ Bảy, 26 tháng 2, 2011

ngày đầu tiên xa em

Cảm giác thật là trống trãi và bùn chán khi online, em vẫn đó, nick sáng mà không thể buzz được, mới hôm qua thôi mà hôm nay phải đối mặt với 1 sự thật phũ phàng là đã mất em.hix, cuộc đời như giấc chiêm bao, tất cả đều là mộng ảo, làm sao tôi có thể tin được trên đời này có tình yêu chứ. Yêu nhìu, quan tâm thật nhìu đôi khi cũng không tốt, hix, tôi đó, iu người ta nhìu quá đến nỗi người ta sợ, người ta nghĩ tôi đang lừa dối người ta để có được cái điều gì đó. Tôi mà vậy ư. Trong quá khứ tôi đã iu, và tình iu của tôi luôn nồng nàn như thế, chẳng lẽ khi iu là phải chôn chặc cái quá khứ hay sao chứ, nếu tôi không viết những bài này trên blog thì em vẫn iu tôi ư, thật là nhảm nhí và vô lý hết sức.
Chiều hôm nay tôi đi chùa, cái việc mà tôi chưa từng đi trước đây, tôi đi cầu phật cho một người bạn, ranh giới giữa  sự sống và cái chết đang cận kề, từng ngày trôi qua là sự suy nhược về tinh thần lẫn thể xác vẫn đeo bám và bào mòn cái cơ thể vốn đã nhỏ bé và gầy của nhỏ. Cầu cho phép mầu sẽ đến, tương lai đang còn dài lắm với cô bé 22 tuổi, xin đừng đưa cô bé đi khi gia đình và bạn bè xã hội này đang còn cần cô bé. Khấn trời khấn Phật cho sự bình an sẽ trở lại.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!