Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

tôi bị Khùng


vậy là tôi đã chọn cách giải thoát cho em. Tôi đã chấp nhận ko liên lạc với em nữa để em có thể khỏi phải bị áp lực từ tôi. Tôi đã chọn xa em dù thực tâm tôi ko muốn tí nào, tôi muốn theo em đến cuối con đường, nhưng như thế em sẽ càng đau, tôi đã hỏi em nói thật hay đang thử thách tôi, tôi mong lắm em nói em đang thử thách anh, nhưng ko, em ko một chút mảy may thương tôi. tôi ko chắc điều tôi đinh ninh là đúng ko nhưng dường như cái quá khứ một lần yêu vẫn đang và sẽ mãi đè nặng và theo em, nó làm em mệt mỏi , nó làm em sợ, nó làm em ko phải là em, cô bé 19 tuổi. ngốc quá em ơi. anh đã nói là anh sẽ chấp nhận tất cả, quá khứ với anh là gì chứ, anh cần con người thực tại của em cơ mà, ngốc quá em ơi. Tôi và em chia tay dù hai đứa chưa một lần đến với nhau, ko biết em cảm thấy thế nào. Em nói rằng em rất là vui, hi vọng điều đó là thực, tôi chỉ sợ em sẽ nước mắt lăn dài mà thôi. à mà tôi có gì để em phải đau khổ đâu nhỉ, có lẽ em ko ngốc mà là tôi. Tình yêu ư, cái thứ đó lãng mạn quá hóa ra lãng nhách, thực tế đi anh bạn.làm gì có tình yêu chứ, những thứ đó chỉ có ở mấy ông nhà thơ nhà văn và những thằng điên thôi, còn mày mày có phải vậy đâu, mày khùng mà . Vĩnh biệt cô bé.

ta lại là kẻ lang thang đi tìm một cõi mơ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!