Thức giấc trong cái lạnh của SÀi Gòn, SÀi Gòn hôm nay trời thật lạnh, cái không khí lạnh lẽo nhưng cảm giác thật ấm lòng, đã lâu lắm rồi mới có cái cảm giác lạnh như thế. Cái lạnh như là đang ở quê, thu mình trong chăn nghe từng hơi lạnh luồn qua kẽ chiếu mới thú vị làm sao. Tôi nhớ em, nhớ em với cái lúm đồng tiền xinh xinh, nhớ em nhớ đôi môi nho nhỏ mà chỉ nhìn thôi đã thấy cảm giác thật ngọt ngào. Hóc Môn cũng đang mưa đúng không em, ước gì được ngồi bên cạnh em, cùng em đếm từng giọt sầu của đất trời, để được nhìn ánh mắt vui vui khẽ một chút vấn vương của em.
Em không phải người đầu tiên làm trái tim tôi xao xuyến, nhưng em chính là người tôi dâng trọn trái tim, tôi đưa tay cho em trói buộc cuộc đời này, tình nguyện như một đứa con chiên ngoan đạo. Em vô tình xin lỗi không yêu tôi. Tôi biết, em diệu hiền xinh đẹp và đáng yêu, tôi chẳng là gì để em phải bận tâm. Ừ hãy là cô bé vui vẻ và duyên dáng thông minh, để cho tôi thương mãi một dáng hình, dù mãi mãi (tôi) trong em là số không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!