Em ơi, em có biết tôi buồn lắm không khi em rời xa tôi. Tôi và em chưa đến với nhau nhưng em đã xa tôi rồi, tôi đã buồn rất nhiều, tim tôi đập một cách nặng nề, yêu em là lỗi lớn phải không em, em ko cho tôi một cơ hội nào cả, em bảo tôi rút lui là yếu hèn, còn yêu em thì lại có tội vậy tôi biết phải làm sao. Đến cơ hội cuối cùng mong được làm bạn với em mà em cũng không cho. em bảo có duyên sẽ gặp lại, ích gì chứ khi ngay cả cái gọi là duyên cũng bị em ngăn cản. em không cho tôi nói chuyện với em, không cho tôi nt không cho tôi gặp mặt thì làm sao mà có duyên chứ. Cũng chính em, chính em nói với tôi em sẽ thay đổi khi có 1 người yêu em thực sự, chia sẻ với em thực sự, vậy mà , em lại bảo không tin bất cứ ai, khác nào em nói tôi không thực lòng với em, em tin tôi tất cả nhưng tình cảm thì không, sao thế em, sao em cứ ôm cái quá khứ của em mà mang đến cái hiện tại này chứ. Cơ hội mà em nói dành cho tôi là gì là gì hả.trái tim tôi đã được em đánh thức, nhưng giờ đây thì sao chứ, nó đang đập yếu dần, nó đang trở lại tháng ngày buồn tẻ ngày xưa ấy, giá như em cũng đi ngang qua đời tôi như bao người con gái khác. Tôi không trách em chỉ trách tôi quá vội vàng nói tiếng yêu em, nhưng cô bé ơi, không phải đó là lời nói nơi chót lưỡi đầu môi hay những dòng chữ nơi đầu ngón tay gõ vào bàn phím, mà đó là tình cảm tình yêu, tình yêu em biết không, tình yêu thật lòng tôi dành cho em đó.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!