Thứ Hai, 28 tháng 2, 2011

nhật kí "chuyện thời sinh viên"


ta ngỏ lời yêu em khi em chưa biết tình yêu của ta. Em chỉ là cánh bướm thơ ngây đang tung tăng trong vườn hoa đầy hương sắc. Và lúc ngỏ lời yêu em ta chỉ nghĩ rằng em đã yêu ta. Cho đến mãi  sau này (4-5 tháng sau) ta vẫn nghĩ như vậy. Sau nụ hôn đầu tiên tối hôm ấy là những nụ hôn đắm đuối mà những lúc ấy ta chỉ biết trên đời này chỉ có ta và em. Nhưng ta đâu có hay rằng trong những lúc ấy em chỉ lạnh nhạt, sợ hãi những nụ hôn như điên như dại của ta. Vâng cả sự lạnh nhạt của em ta cũng chỉ mới biết sau này.
có lúc ta trách mình nông nổi và đó là sự thật. Ta ngỏ lời yêu em lúc đó là không đúng, không chín muồi một tí nào cả. Em chấp nhận yêu ta vì một lí do nào đó và có lẽ cũng vì cái thơ ngây của em. Chính vì thế mà ta càng nghĩ càng yêu em hơn. Sau đêm hôm ấy và những đêm những ngày, chuỗi ngày sau đó, trong khi ta chìm đắm trong tình yêu thì trong em mới nhích dần tùng bước, nhưng làm sao ta biết được điều đó.
rồi cũng đến một lúc nào đó (ta cũng không rõ ) em yêu ta như chưa bao giờ có. Em trao cho ta tất cả những gì quý giá của một người con gái. Ta tham lam ta đòi hỏi quá nhiều trong khi tình yêu của em quá cao cả. Em chỉ cho ta mà chẳng nhận điều gì. Em chỉ mong một điều duy nhất là được hạnh phúc, hạnh phúc bằng việc làm cho người ta hạnh phúc.Đó là ta.
em thơ ngây mà ta vẫn gọi là nhỏ và pha một chút gì đó nghịch ngợm. Song chứa đựng trong đó là cả một tâm hồn cao cả. Em đa cảm và yếu đuối. Một việc nhỏ cũng làm em xúc động. Song cái mà ta quí ở em là ... ta không thể đặt tên (trong suy nghĩ của em rất chất phát mộc mạc). Có lẽ đó là sự thẳng thắn và lòng chân thành. Đặc biệt, em rất chịu đựng. Em yêu ta và chịu đựng tất cả; vậy mà ta sao quá gàn gỡ: đòi hỏi quá nhiều và còn gây cho em nhiều chuyện buồn lòng.
sao em có thể vị tha đến thế được! Không biết bao lần giận hờn rồi hòa thuận. Em là người hết giận đến nguôi, em thương ta và bỏ qua tất cả. Vậy mà ta sao quá ích kỷ đến thế. Em buồn một tí là ta nghĩ rằng em lạnh nhạt với ta. Đó chẳng qua là con gái mà thôi, vậy mà ta chẳng hiểu.
yêu em, anh không nghi ngờ điều gì cả em ơi! Nhưng sao sóng gió cứ đến với chúng ta. Chuyện hai đứa mình không suông sẻ đã làm anh như hóa khùng. Anh mệt mỏi, lo lắng, sợ hãi... mọi cái như lẫn lộn. Nếu như trước đây anh say sưa trong tình yêu và anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc thì nay anh chỉ thấy hạnh phúc mỗi lần nụ cười nở trên  môi em. Nhưng đón chờ hạnh phúc kiểu đó là vô vọng, là ích kỉ, tham lam phải không em?
Em ơi! Em chớ hỏi vì sao anh cũng đã có những lời nói không hay. Đó là những phút anh quá mềm yếu. Và anh nói không còn theo một sự điều khiển nào cả. Em có nghĩ rằng những lúc đó anh đã đánh mất bản lĩnh của một người con trai?. Trong tất cả những lần nói ra chỉ có một lần duy nhất anh nói lên suy nghĩ của mình và chắc em còn nhớ. Lúc đó anh cứ nghĩ rằng làm điều đó để em khỏi khổ nữa.(Sức đâu mà em có thể chịu nhiều đau khổ như thế). Nhưng rồi anh nghĩ lại làm như thế đâu phải là thương em, yêu em .
Em ạ! anh luôn nghĩ em là yếu đuối, cần nâng niu, ôm ấp, nuông chìu. Trong vòng tay anh em vô cùng nhỏ bé. Trong lúc gần nhau, cái im lặng của anh có làm em sợ? hay sự vụng về của anh làm cho em đau?. Em biết không, những lần ấy anh không biết mình mê hay tỉnh? Chỉ khi thấy em buồn thì anh mới hốt hoảng không biết anh đã làm gì em đau?
anh biết tình yêu của em không gì sánh nổi. Em tin yêu anh và làm tất cả vì anh. Anh biết có những lúc em cố nén buồn chỉ vì muốn anh vui. Em cố cười để anh an tâm trong lúc em không vui vẻ mấy. Em lo cho chuyện học và sức khỏe của anh rất nhiều. Nhưng tất cả những cái đó cũng không nói hết tình yêu em dành cho anh.
Em thẳn thắng, trung thực, bất cứ chuyện gì không vừa ý là em nói. Song không phải là những chuyện nhỏ nhặt, cỏn con. Em rất nữ tính nhưng bên cạnh đó lại rất cá tính như là sự rộng lượng, cái nghịch ngợm dễ thương, đáng yêu, cái nghịch ngợm cuả riêng em mà anh vẫn thường hay nói "bướng".
những lúc em giận hờn, em nói những lời không hay. Anh không giận em mà chỉ thấy buồn. Càng ngày anh thấy em càng nóng nảy hơn. Anh buồn vì đã không làm em vui mà còn... Mỗi lần giận sau này, cách nói của em ngày càng khác đi. Em khóc nhiều hơn và những lần ấy anh thấy mình không là cái gì cả. Anh giận mình nhiều.Em biết không, những lúc ấy anh nghĩ những giọt nước mắt ấy là vì anh và dành cho anh.Anh không sợ em giận anh, chỉ sợ em khóc nhiều quá, giận nhiều quá sẽ còn là em nữa.Anh lo cho em, lo cho việc học tập, cho sức khỏe của em.Đừng làm gì dại dột nhé em.
Qua phong ba biển lại yên bình, tình đôi ta như gương vỡ lại lành. Chưa bao giờ anh hạnh phúc như lúc này cô bé của anh ạ. Chuyện chúng mình đã lại xuôi chèo mát mái, đừng lặp lại quá khứ đau thương nhé em. Càng ngày anh càng thấy yêu em hơn. Em sẽ là người vợ hiền bé bỏng của anh nghen em. Hôn em thật nhiều, thật ngọt!
(of my brother)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!