Mỗi lần gặp em, tôi không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, không phải tôi sợ em, mà là tôi sợ tôi, sợ rồi tôi sẽ thương em mất, sợ rồi hình bóng em sẽ mãi vào trong tôi, hằng đêm tôi sẽ gặp em và tôi sợ rồi tôi sẽ yêu em.
Em thanh cao quá, trong trắng quá và tôi thì..., tôi quá tầm thường, tôi sợ tôi sẽ làm chùn bước chân em, sẽ không mang cho em hạnh phúc mà thay vào đó là sự đau khổ.
Nhưng tôi phải làm sao đây, khi hằng ngày tôi vẫn gặp em, vẫn đi cùng với nhau, và tôi không thể từ chối những lời đề nghị của em. Phải chăng tôi đang thiếu tự tin. Có nên chăng một lần thể hiện mình. Tự tin rằng tôi sinh ra là để cho em và ngược lại. Chúng ta sinh ra là để cho nhau. Ôi , có phải chăng đó là sự rung động đầu tiên của cái mà người ta vẫn hay gọi là tình yêu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!