Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

chia sẻ- một thời đã qua


Chào em cô bé của anh, Cỏ của anh à, em vẫn khỏe chứ, mấy ngày qua không gặp anh em có buồn lắm không. Anh vẫn khỏe và vẫn nhớ nhiều tới em, bằng chứng là giờ anh và em gặp nhau nè. Hì hì, em dễ thương và đáng yêu lắm em có biết không hả! Cỏ à, con gái thật khó hiểu Cỏ nhỉ, mới hôm qua nói anh hay giận vậy mà ngay hôm sau lại còn giận hờn hơn cả anh, anh nhắn tin không thèm trả lời, anh gọi điện không thèm bắt máy. Anh quyết định rồi Cỏ à, cô bé ấy anh đặt tên cho là Secret ngày từ lúc đầu nên bây giờ đối với anh mãi mãi là secret Cỏ à. Anh sẽ xóa đi một chút gì đó vấn vương mà thôi, anh không còn mơ mộng hão huyền về một giấc mơ như những lúc trước anh vẫn thường mơ mộng, thực tế bao giờ cũng đúng hơn phải không em. Cũng lại là con gái, anh đã thua thực rồi Cỏ ơi, người bạn mà 5 năm trời quen biết anh đã từng tin, từng không tin những điều về cô ấy, thế mà giờ đây sự thật lại thật phũ phàng khi anh là người trong cuộc. Anh không còn một chút gì sót lại về hình ảnh một người con gái mà anh đã từng biết, đúng là đừng tin bất kỳ ai cho dù đó là những người mình cho là thân thiết nhất. Không sao em à, đối với anh chỉ bấy nhiêu đó không đáng vào đâu, nhưng anh chỉ tiếc cho cô ấy, một người có trình độ có văn hóa mà thiếu hẳn vốn sống, thứ mà chắc chắn cô ấy sẽ vấp trên đường đời. Một khi ta lấy đi của ai đó một thứ gì không chính đáng thì chắc chắn ta phải trả giá bằng một cái tương tự hoặc lớn hơn đúng không Cỏ của anh.

Cuộc sống vẫn tiếp diễn, mỗi ngày là một niềm vui, là một bài học, anh cảm thấy mình còn thiếu nhiều thứ lắm Cỏ à, anh muốn mình biết được nhiều thứ hơn để có thể đứng vững trong cái xã hội cái thế giới khắc nghiệt này. Cảm ơn em mãi là người cho anh trút bầu tâm sự , mặt dù em không nói nhưng anh cảm nhận những gì em lắng nghe và ghi nhận, từng lời từng dòng tâm sự của anh em đều lắng nghe và ghi sâu vào trái tim trinh nguyên của em, anh cảm ơn em nhiều lắm Cỏ của anh.

Vậy là cũng đã qua tháng 4 rồi đó em, tháng này ở quê đang có mùa điều, mùa hè đã về với những cơn gió nóng và những tháng ngày đi rông, hii, anh nhớ nhà quá em ơi, nhớ cái hồi như ri là suốt ngày chim chuột, bắt cá lặn hến sìa, lượm trứng vịt, đi bắn nhông, bắt tổ ong về làm những món ăn khoái khẩu. Hì, anh nhớ những đàn nhạn bay về đậu đen những cồn sậy, những đêm hè đi bắt về ngày mai làm món nhạn rang đường ôi sao mà ngon thế, cả những lần đi múc rạm nữa chứ, nhìn những con rạm cái gạch đầy tràn dưới những cái yếm lông là mà cảm giác mùi rạm rang mùi ngậy của tô canh rạm nấu bầu màu đỏ nổi lềnh bềnh của gạch rạm. Ôi sao mà nhớ quá, những chiều đá bóng trên ruộng lúa đã cắt chỉ còn gốc rạ, có những lần ùa chạy vì bị chủ ruộng dí. Những đêm hè thì vui phải biết, chơi trốn tìm, cắt cùm, la hét nhảy múa inh ỏi. Ôi đã xa rồi cái thời thơ ấu, mới đây thôi mà sao xa vời vợi, nơi chốn quê nghèo bọn trẻ có còn chơi không. Chắc là không rồi, ngay con sông Trường Giang hiền hòa giờ cũng không còn sạch, lục bình lai láng nước đục ngầu và ô nhiễm. Tất cả là quá khứ, ôi quê hương ta yêu người biết mấy, nơi chốn thanh bình ta mới thành hôm nay. Giờ ngồi đây Sài Gòn có gì khác, anh cảm thấy đầu óc sao mà trống rỗng ngây ngô làm sao ấy em ơi.

Ngủ thôi em nhé, ta sẽ gặp nhau vào những ngày sắp tới, anh sắp cho em vào một ngôi nhà mới đó, hãy đợi nhé em, Cỏ của anh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!