tình cờ ta nhận ra nhau, em có nhớ không em, kỉ niệm lần đầu tiên hai đứa mình gặp nhau. Anh nhớ hôm đó sau khi ăn cơm tối xong, bước chân vô định đã đưa anh đến công viên Văn Lang, ngồi vào một chiếc ghế đã còn trống anh ngồi đó chờ đợi lắng nghe một cái gì xa xăm. Em bước đến, ghế đá đối diện, ngồi xuống cũng như anh, em cũng như chờ đợi một điều gì đó. Hai ta ngồi đó, không nói gì, thỉnh thoảng anh lén nhìn em và bất giác quay đi khi em quay mặt lại, dường như em đã nhận ra điều đó. em khẽ mỉm cười, em không đi, em vẫn ngồi đó.
Công viên bắt đầu đông dần, những cái ghế đá cuối cùng cũng đã có chủ, em vẫn ngồi đó, anh vẫn ngồi đây, đối diện nhau, đơn độc. Rồi chuyện anh quen em cũng đã đến, em nhớ không, đó là khi hai đôi bạn trẻ đi vào công viên, họ tìm chỗ ngồi nhưng không có, trong khi anh và em 2 người không biết mình đang chờ đợi ai, chờ đợi cái gì lại chiếm đến 2 ghế. anh đã nhận ra điều đó, anh đứng dậy nhường ghế cho đôi bạn trẻ, nhưng đôi chân anh không muốn bước đi. Anh nhìn em, dường như em hiểu và rồi em né qua 1 chút rồi nói: bạn ngồi đây đi. Thoáng chút ngần ngừ rồi anh mỉm cười và ngồi xuống bên cạnh em. anh với em như bắt được sóng. từ bao giờ anh và em đã thân thiết với nhau.
Đã 2 năm rồi em nhỉ, ngày chúng mình quen nhau, vậy mà giờ đây, cũng khung cảnh này, ghế đá đó mà em giờ nơi nao. cuối tuần nào anh cũng đến đây, ngồi vào đúng cái ghế đá ấy. Cái ghế này đã bao lần chứng giám cho tình yêu của chúng mình. Em ơi, em có nhớ hay em đã quên. Nơi này anh mãi ngóng trông em. Giây phút em nói câu chia tay, em quay đi mà không cho anh biết lí do là gì, anh đứng đó nhìn em,xa dần, xa dần, xa dần, không một lần ngoảnh lại. Em ơi, anh có lỗi gì chứ, phải chăng yêu em nhiều quá chính là lí do.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!