Thứ Sáu, 25 tháng 2, 2011

thương em mất rồi


tôi và em hai người xa lạ. Đoàn trường phát động cuộc thi bí thư chi đoàn giỏi. Ta gặp nhau, không phải tình cờ, tôi nghĩ vậy.Giây phút gặp mặt lần đầu tiên đã đọng lại trong tôi một dáng hình. Đôi mắt nho nhỏ tròn tròn, đen láy như hai hạt nhãn long lanh long lanh như hai giọt nước. Khuôn mặt của em mới hiền hậu làm sao, cảm giác thật thân quen khi nhìn em.

Và rồi tôi đã nhớ em, đã mong gặp em trong những đêm dài thao thức. Mỗi lần họp nhóm, tôi vui sướng biết bao khi được gặp em, được nhìn em, đắm đuối mỗi khi em cười, em nói, dường như mỗi nụ cười của em là những liều thuốc quý, là cơn gió mát làm tôi cảm thấy yêu đời hơn, vui vẻ hơn nhiều.Em thông minh, vui tính và hiền diệu biết bao. Nhờ có em, mỗi sáng bình minh khi tôi thức giấc, tôi đã biết cười khi nghĩ tới em. Và khi đêm về, sau một ngày dài không biết mệt mỏi tôi chìm sâu vào giấc mộng thần tiên sau khi nhắn tin chúc em ngủ ngon.Tôi lang thang trong thế giới của riêng tôi, mơ mộng về một nơi xa xăm nào đó trong tiềm thức,nơi đó là nơi mà có người con gái tôi thầm thương trộm nhớ- chính là em đó, cô bé ạ.

vậy mà cũng đã kết thúc cuộc thi, ngày mà chúng ta vui sướng khi đạt được thành quả cao trong cuộc thi cũng là lúc em không còn bên tôi nữa. Sẽ không còn những buổi họp giữa trưa tại dãy D, sẽ không còn ánh mắt long lanh với nụ cười làm hiện lên đôi má lúm đồng tiền đáng yêu nữa rồi. Cơ hội nào cho tôi gặp em nữa chứ.

Em ơi, tôi ơi, im lặng để cho thời gian trôi qua,rồi thời gian sẽ xóa nhòa những kỷ niệm những gì ấn tượng về em mà tôi đang lưu giữ ư? không, không, tôi không thể nhút nhát đến thế, phải cho em biết là tôi đã thương em, phải nói cho em biết là tôi mong có em, phải nói cho em biết rằng trái tim tôi đã dành cho em rồi. Cô bé ơi ! Bé có hiểu tôi không!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!