Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2011

cà phê sữa và ca cao nóng 1

CaCaoNong quen CaPheSua cũng thật tình cờ, nhờ cô em gái nhỏ giới thiệu CaCaoNong cho CaPheSua. Mọi chuyện chắc cũng chẳng có gì xảy ra khi 1 ngày CaCaoNong đọc được vài dòng comment trên wall của nhỏ em, tò mò vì biết nhỏ em mình có 1 người chị, tò mò xem thông tin cá nhân, thấy CaPheSua mới 19 tuổi, nhìn cái hình cứ tưởng cô giáo dạy Lý ở trường, thật là tự nhiên vô tư CaCaoNong phán cho CaPheSua dòng tin nhắn:  "dường như cái hình đại diện không phải của bạn đúng hem, nhìn già như 25 tuổi ý, hay có già đình oy"
vậy là sóng gió nổi lên,  CaPheSua giận run người, sốc vì chưa nghe ai nói với mình như thế bao giờ, càm giác thật là khó chịu và phân vân.Thế là quyết lấy lại công bằng từ CaCaoNong, người mà lúc đó CaPheSua chưa gọi như bây giờ. CaPheSua  đã nhận được nhiều lời giải thích và lời xin lỗi và cả những lời lý luận hợp lý, được sự hỗ trợ từ cô em gái nên CaPheSua luôn nhận thấy sự nhượng bộ và dễ thương từ CaCaoNong. Được thể CaPheSua chọc CaCaoNong , con gái mà, có quyền hành hạ kẻ dám nói mình già trước tuổi chứ, hehe.
CaCaoNong là cái tên mà CaPheSua đặt cho đấy, bí mật nhé, chỉ có 2 đứa biết thôi.hjjjj

ngày hôm nay

Nó vừa chọc 1 con nhỏ, không cố ý nhưng dường như làm nhỏ buồn, đã cố giải thích và hy vọng nhỏ sẽ lấy làm vui. Ngồi vào làm bài mà sao không có tâm trạng gì hết trơn, mở phim Hàn lên xem, ôi phim hay quá đi thôi, người ta cũng như mình sao mà người ta thẳng thắng và sống thực thế, người ta không suy nghĩ nhiều cho tương lai, người ta dám thương dám yêu và dám sống.
Nhân vật chính thường chết vì bệnh tật nhưng chết không phải là hết, chết để mở ra nhiều thứ, họ chết đi cho cuộc sống cho tình yêu mãi mãi bền bỉ, chết đi để cho những người chúng ta cảm nhận được giá trị của cuộc sống, để chúng ta biết quý trọng từng ngày được sống mà để yêu thương.

Thứ Tư, 27 tháng 4, 2011

sức hút 1

Lộc không thích cái cách mà Tân nhìn nó, mỗi lần nó bắt gặp cái nhìn của Tân đang nhìn Lộc không khỏi ái ngại, Tân nhìn Lộc mà trong ánh mắt như có lửa như muốn đốt cháy Lộc.
Lộc và Tân quen trong 1 lớp học bổ túc buổi tối ở nhà văn hóa thanh niên. Lộc là 1 cô gái nhỏ nhắn và dễ nhìn, cô không đẹp nhưng cô có gương mặt rất hiền lành mà ai cũng có cảm tình ngay cái nhìn đầu tiên. Cô thích ngồi 1 mình ở dãy bàn thứ 2, chăm chú lắng nghe,và ít khi để ý những người xung quanh. Thế rồi tự dưng 1 ngày Lộc cảm thấy như có người đang nhìn mình, cái cảm giác là lạ, mà đúng thật, 1 thằng con trai đang nhìn nó, nhưng khi nó quay sang thì thằng con trai liền quay đi. Lộc lại chăm chú nghe giảng, nhưng cái cảm giác đó lại xuất hiện, 2 lần, 3 lần, lần nào cũng là thằng con trai đó, và vẫn với cái nhìn lén đó. Lộc cảm giác khó chịu, cố gắng ngồi lắng nghe mà vẫn không sao tập trung được.Nó mong sao buổi học trôi qua nhanh.

nó và nhỏ 10

nó đã nghĩ thông rồi, nó sẽ vẫn chơi cái trò chơi ái tình, nó sẽ làm cho nhỏ vui, 1 lần cuối mà thôi. Nó ra chợ hoa lựa mua 19 bông hồng thật đẹp, nó đem 18 bông đi phơi khô, còn 1 bông nó cắm vào cái lọ của nó, nó mỉm cười, cảm thấy thật dễ chịu. Phải mất 4 ngày những bông hoa ấy mới khô và hết ẩm. Nó làm những cái nơ xinh xắn kèm theo một mẩu giấy nhỏ có thể viết được, nó coi lịch.
Vẫn nhờ cái giỏ xe, bông hồng khô đầu tiên kèm theo lời nhắn nhủ: lần đầu tiên trông thấy em tôi đã bị em hút mất hồn
ngày kế tiếp, bông hồng khô thứ 2 kèm theo lời nhắn nhủ: với ai đó em chỉ là 1 hạt cát nhưng với tôi em là cả sa mạc
ngày kế tiếp, bông hồng khô thứ 3 kèm theo lời nhắn nhủ: nụ cười của em là của em nhưng niềm vui thì cho cả tôi
ngày kế tiếp , bông hồng khô thứ 4 kèm theo lời nhắn nhủ: lời yêu thương đôi khi chỉ là 1 ánh mắt trao nhau nồng cháy
....................................
ngày 18, bông hồng khô 18, hãy tự tin vững bước vào tương lai nhé nhỏ.
cuối cùng ngày nó mong chờ cũng đến, ngày thứ 19, nó không còn bông hồng khô nào nữa cả, bông hồng thứ 19 là 1 bông hồng tươi, 1 bông hồng đang chớm nở, nó cố ý để nguyên thân với nhiều gai và lá. Kèm theo là 1 cái thiệp nhỏ: 18 năm đã trôi qua, tôi không biết em, sinh nhật lần thứ 19 của em tôi cũng chỉ là 1 phần nhỏ, xin góp vào 1 niềm vui nhỏ cho em có được 1 niềm vui lớn trọn vẹn trong ngày sinh nhật của em. Rồi em sẽ hạnh phúc bên người em yêu, người mà sẽ khám phá mở của vườn hồng đầy gai và lạnh giá của em. Tôi như con sâu đã hóa thành cánh bướm xin tạm biệt em, tôi sẽ bay rong chơi cùng mây gió.Chào em cành hồng của đời tôi.

nó và nhỏ 9

Ngày hôm nay nó không gặp nhỏ, và nó cũng chẳng muốn gặp nữa, nó không biết làm sao nhưng nó ghét nhỏ. Nó cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy nhỏ cứ đi với người đó, nó thấy nhỏ cứ quấn theo người đó, bị người đó hút theo mà chẳng màng đến mọi người xung quanh, và cả nó nữa, nó ghét phải nghe cuộc nói chuyện của 2 người, dù nó ko cố ý nhưng nó cứ văng vẳng bên tai sao mà không nghe được chứ. Coi xong Thiên Long Bát Bộ tập cuối nó quyết định không xem phim nữa, để khỏi phải gặp nhỏ bên người ta và khỏi phải nghe những lời đùa giỡn và cuộc nói chuyện giữa 2 người. Nó cảm thấy bức rức khi ngồi trong phòng một mình, nó muốn quên đi tất cả, nó muốn bỏ cuộc, nó dường như không còn được là nó của lúc nào.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

nó và nhỏ 8

Hôm nay nó cảm thấy hơi buồn buồn, nó cũng chẳng hiểu vì sao nữa, dường như nó thấy trống vắng một điều gì đó. Nó mua 1 hộp sữa chua ngồi nhấm nháp nhìn thời gian trôi. Nó nhớ nhà, nhớ cái bờ đê nhớ dòng Trường Giang xanh trong êm đềm. Nó không biết sau này nó có về quê để làm hay ở trong này nữa, nó cảm thấy hơi hoang mang.
Nhỏ đi xuống, không nhìn thấy nó, nó thấy nhỏ cười đi nhanh hơn bình thường, nó tưởng nhỏ cười với nó, nhưng không phải, nhỏ đi nhanh về phía 1 người con trai khác, người này lớn tuổi hơn nó nhiều, hai người cầm tay nhau hờ hờ đi ra cổng, cười nói vui vẻ, nó nhìn theo cảm giác càng buồn hơn.

Thứ Hai, 25 tháng 4, 2011

nó và nhỏ 7

Nó gặp nhỏ ở bãi giữ xe ở trường, xe nhỏ bị tụt xích, nó nhìn nhỏ loay hoay cả buổi mà vẫn chưa làm được, cái xích lọt vào giữa cái ốc nên rất khó để lấy ra, nó mỉm cười và tiến đến bên nhỏ, nó không nói gì, đứng bên, nhỏ đã nhìn thấy cái chân nó, nỏ nhìn lên và bắt gặp cái mặt cảm thông của nó, nó khẽ nhíu mày nhún vai tí rồi bắt tay vào giúp nhỏ. Xe hộp nên nó phải mở hộp sên ra đã, nó lục loại trong túi lấy ra 1 cái chìa khóa đa năng. Cái hộp đã được tháo ra, nhưng cái xích kẹt rồi, ko dùng tay kéo mạnh thì không được, nó vào dây xích kéo mạnh kèm quay bánh cho bẩy lên, cuối cùng nó cũng ra. Nó lại nhìn nhỏ cười, một nụ cười thân thiện nhất từ trước đến nay của nó, với nó trước đây không hề có, nó thường cười với những cô gái xinh đẹp nhưng trong nụ cười của nó những lúc đấy rất đểu, và mắt nó thường nhìn chằm chằm vào mặt họ.
Lắp xong cái hộp sên cho nhỏ, nó đứng lên nhìn sâu vào mắt nhỏ, chỉ vài giây thôi, nhỏ thẹn, nó lại cười và nói khẽ: em về đi, lúc nào hư thì nói anh nhé
Nó đi rửa tay mà lòng cảm thấy thật vui

Chủ Nhật, 24 tháng 4, 2011

nó và nhỏ 6


Sáng nay nó vẫn dậy sớm, nó ngồi chỗ ghế đá lắng nghe bình minh dần lên, 1 vài nhỏ đi xuống lấy nước ăn mỳ hoặc nước uống, một vài chiếc lá lìa cành chao liệng vòng tròn trên không trung rồi khẽ liếc đi 1 đường thật đẹp trước khi chạm đất, thật nhẹ nhàng và bình yên cho 1 buổi sáng nơi phố thị này. Nhỏ cuối cùng cũng xuống, nhỏ đi lấy nước, nhỏ đi lên, đi ngang bãi đỗ xe nhỏ đưa mắt tìm chiếc xe của nhỏ. Chiếc xe của nhỏ nằm sâu trong 2 dãy xe, nhỏ len lỏi đi vào, nó thấy nhỏ tìm trong giỏ xe nhưng không có gì, nhỏ lưỡng lự trong giây phút rồi nhìn vào những cái giỏ bên cạnh, nhỏ đi lên dường như nhỏ đang tìm cái thứ đó, cái thứ mà 2 tuần nay ngày nào nhỏ cũng nhận.
Sáng hôm sau cũng vậy nhỏ vẫn tìm nhưng không thấy, ngày thứ 3 nhỏ dậy sớm hơn, nhỏ vẫn tìm nhưng không thấy, nhìn cái dáng nhỏ  có vẻ thẩn thờ đi lên nó vui, nó vui vì nó bít nhỏ đã quen với những gì nó làm cho nhỏ, nó vui vì nhỏ ít nhất cũng đã thể hiện 1 cái gì đó , sự lung lay trong trái tim nhỏ.
Tiếp tục thực hiện kế hoạch chinh phục nhỏ, nó lân la làm quen và nhờ nhỏ cùng phòng của nhỏ cho nó số điện thoại, nhỏ này là 1 người đáng tin cậy .
Như những lần trước nó hay chúc buổi sáng, lần này nó chơi ngược chúc buổi tối, mỗi tối nó nhắn cho nhỏ 1 tin: “thức khuya có hại cho da và và sức khỏe, tôi không muốn nhìn thấy em trong bộ dạng ngái ngủ và mắt thâm quầng đâu đó, chúc ngủ ngon”.
Những lần nó nhắn tin nhỏ luôn nhắn lại hỏi ai thế, có khi còn gọi, nhưng nó không trả lời, nó hạn chế bắt máy cả những số lạ.
Đã đến giờ nhắc nhỏ đi ngủ rồi..............

nó và nhỏ 5

Nó cảm thấy nói chuyện với nhỏ cũng chưa hay, nó cần tạo 1 cái gì đó cho nhỏ cảm thấy ấn tượng và mong chờ, nó muốn nhỏ phải bị cuốn hút theo nó như cái cảnh mà nó đang bị nhỏ lôi cuốn.Nó biết số xe đạp của nhỏ, xe của nhỏ có giỏ, nó nghĩ ra 1 cách đó là viết thư cho nhỏ.
Ngày đầu tiên nó viết cho nhỏ chỉ 1 dòng: Chào bạn, bạn có biết có 1 người đang trộm nhìn bạn không???, hãy cảnh giác với người đó.
Ngày thứ 2 nó viết : (nối tiếp những dòng hôm qua) Người này là 1 thằng con trai, là tôi đó, mỗi ngày vẫn thường gặp bạn 2 đến 3 lần, hay mỉm cười với bạn, hay nói chuyện với bạn và len lén nhìn bạn mỗi khi bạn không để ý. Hãy coi chừng người này đó, người này đang cố gắng gõ cửa trái tim bạn.
Ngày thứ 3 nó viết: (nối tiếp những dòng hôm qua) chào cô bé, gọi như thế có được không nhỉ, chắc là được vì bé ít tuổi hơn mà.Đã đoán được chút nào về tôi chưa?, dường như là chưa vì hôm qua tôi gặp em vẫn không thấy biểu hiện nghi ngờ nào từ em, hjhj, xa tận chân trời gần ngay trước mẳt.
Ngày thứ .......
Hôm nay nó cảm thấy đã có thể hé lộ công khai được rồi, dù chỉ mới trên giấy nhờ những dòng chữ bé bé xinh xinh, cần phải kết thúc kế hoạch tác chiến bằng thư để chuyển sang kế hoạch tác chiến khác. Nó hí hoáy viết cho nhỏ lá thư sau cùng:
Chào nhỏ người con gái xứ Thanh , “Con gái xứ Thanh con trai xứ Nghệ” . Xin được phép gọi em là nhỏ nhé, nhỏ có thể nghĩ hoặc hình dung ra ai là chủ nhân của lá thư này không?, hj
Thật là mạo muội khi bấy lâu nay viết thư cho nhỏ mà không cho nhỏ biết tôi là ai, biết tại sao tôi viết thư cho nhỏ không?, vì cái bụng tôi nó ưng nó thích nó bắt nó bảo tôi phải nói, nhưng cái miệng cái chân của tôi nó không làm được nên tôi đành phải dùng đôi tay để viết cho nhỏ những dòng chữ thay lời muốn nói gửi đến nhỏ. Phải nói sao nhỉ, thật là khó khi bày tỏ cho nhỏ hiểu những gì tôi đang nghĩ về nhỏ, nhỏ à. Từ những lần gặp nhỏ, bắt gặp ánh mắt, khuôn mặt, nụ cười của nhỏ đã làm tim tôi sao xuyến. Cái cách nhỏ cười đã theo tôi đi vào những giấc mơ, dù nó mơ hồ mộng mị nhưng tôi cũng đủ nhận ra cái nụ cười cái khuôn mặt ấy chính là nhỏ. Có người đã từng nói: “sống thật với lòng mình thì không có gì phải hổ thẹn , điều đáng hổ thẹn là không dám sống thật và nói lên những gì mình mong muốn để rồi phải hối tiếc” Và tôi thấy điều này là đúng, và tôi chỉ sống thật với lòng mình, với cảm xúc thật của mình, nhỏ hiểu không?.
Tôi thích nhỏ rồi đó, tôi nói ra điều này để nhỏ biết có 1 người đang theo đuổi nhỏ, nhỏ có đồng ý cho tôi theo đuổi không? Hj, dù nhỏ có đồng ý hay không tôi vẫn theo đến cùng, mỗi ngày được sống và mơ ước về nhỏ làm tôi hạnh phúc.Tôi chờ đợi nhỏ, tôi sẽ chờ.....
 nó tin nhỏ  sẽ cảm thấy thích thú với những gì nó đã và đang làm, nó hi vọng nhỏ sẽ mong đợi những gì nó sẽ làm trong tương lai, vì sao ư? nó tin vào những kinh nghiệm mà nó có được, nó quyết chinh phục nhỏ cho bằng được, chinh phục không phải thỏa mãn thú vui chinh phục như những lần trước mà là vì nó đã yêu nhỏ rồi.

nó và nhỏ 4

sáng nay nó lại gặp nhỏ, nó dậy sớm tập thể dục rồi ăn sáng. Cho anh em ngủ thêm tí nữa đúng 7h30 nó gọi anh em dậy thưc hiện ngày chủ nhật xanh.
sân bóng đã nhiều người , đa phần là con gái, buổi sáng nên nhìn ai cũng rạng rỡ,ai cũng hăng hái cho công việc, nó cũng tìm 1 cái chổi và 1 cái xúc rác chuẩn bị làm với mọi người. Nhiều con gái quá, nó không thể không nhìn, là 1 thằng con trai mới lớn phát triển tâm sinh lý bình thường nên nó không khỏi không động lòng trước những cô gái xinh đẹp, nó hăng hái làm nhưng nó chỉ thích làm với mấy đứa con gái nên nó lại chung nhóm với với mấy cô bé xinh đẹp, nó đang đi lại 1 đám thì nó thấy nhỏ cũng vừa xuống. Nó ngần ngừ rồi như sực tỉnh nó vội đi lại hướng của nhỏ, nó đưa 2 tay 2 dụng cụ ra và nói với nhỏ, làm chung nhé. Nhỏ khẽ mỉm cười và gục đầu. Chọn cái nào nà, nó lại hỏi, nhỏ cười nữa, nụ cười của nhỏ làm nó phát điên, nó đưa nhỏ cái chổi và nó cầm cái xúc rác.
nó làm việc bên nhỏ thật ăn ý và vui vẻ, nó ước gì ngày nào cũng được ở bên nhỏ, hôm nay nó trông nhỏ thật đệp. Dường như mỗi ngày trôi qua nhỏ càng xinh ra trong mắt nó, cái đôi má hồng đào của nhỏ càng xinh hơn trong nắng mới.( Ý, nhỏ vừa đi qua kìa,nhỏ cười với nó nữa đấy, lúc nó đang viết những dòng này nà). Sáng nay nhỏ mặt áo thể dục, cái áo không bó lắm nhưng cũng tôn lên những đường nét tuyệt mỹ của nhỏ, nó thích nhỏ mất rồi.
Buổi lao động nhanh quá, lực lượng đông mà công việc lại ít nên làm nhanh, chưa đầy 30 phút đã xong, nó và nhỏ cũng làm xong nên cũng tập hợp lại rồi giải tán.
nó đứng nhìn nhỏ đi lên phòng mà mong có những lần khác được gặp nhỏ
Ý, nhỏ đang đọc báo ở bản tin, phải giả vờ đi đọc báo thôi, hehehhehe

nó và nhỏ 3

Tối nay nó xem phim ở câu lạc bộ phim cuối tuần, nó lấy cái ghế và cố ý ngồi kề nhỏ, nó nhìn nhỏ không chớp mắt, vì tối nên nhỏ không bít nó ngồi bên và đang nhìn nhỏ. Nó sung sướng nhìn nhỏ, nhỏ thật hiền, nhìn cái dáng thẳng với cái lưng thẳng của nhỏ, nó nhìn thấy nhỏ thật đầy đặn cân đối, đôi vai cân đối và vòng eo thon thả làm sao. Nhỏ không cao nhưng cũng không lùn, gương mặt nhỏ không sắc không thu hút người ta ngay cái nhìn đầu tiên nhưng cảm giác thật yên bình khi nhìn em. Nó hát vui vơ câu thơ của ai đó hoặc của nó thêm mắm thêm muối vào: hoa hồng màu đỏ,hoa violet màu tím ,em màu bình yên...
Bộ phim thứ nhất chiếu xong màn hình bật sáng hơn, nhỏ đã thấy nó, nhỏ nở 1 nụ cười mới đáng yêu làm sao, nhỏ nói: anh ra lâu chưa, lên chỗ trên này bên cạnh em ngồi cho dễ thấy. Trời ơi, nó mừng quýnh lên được, nó cười và vội xách ghế tiến đến bên cạnh nhỏ, ngồi cạnh nhỏ xem phim mà nó cứ nhìn nhỏ không à,càng nhìn nó càng thương nhỏ. Quen nhỏ đã gần 1 tháng rồi mà nó vẫn chưa có số điện thoại của nhỏ, nó không muốn làm nhỏ sợ, rút kinh nghiệm những lần trước nó không được hấp tấp, nó phải có chỗ đứng trong lòng nhỏ đã,nó cười và tiếp tực xem phim, thỉnh thoảng nó nhìn nhỏ và bắt gặp ánh mắt nhỏ, nó vui, vui lắm, không biết nhỏ đang nghĩ gì về nó????

Thứ Bảy, 23 tháng 4, 2011

Chút dại khờ


Tôi năm nay 21 tuổi, đang theo học năm cuối chuyên ngành kế toán của một trường Kinh tế. Sinh ra và lớn lên tại một vùng ngoại ô thành phố, cuộc sống của tôi không lam lũ vất vả mà ngược lại, tôi sống sung sướng, đề huề và được bố mẹ chiều chuộng nên tôi chẳng khác một tiểu thư. Mọi người khen ngợi tôi là một bông hoa, mang đậm vẻ hương đồng gió nội khi tôi 18 tuổi, tôi cũng thấy tự hào về điều đó.
Cũng bởi nét đẹp đó mà tôi đã được nhiều người anh chàng “thầm nhung nhớ”. Tôi chọn lựa và cuối cùng, Nam chính là người đánh gục trái tim tôi từ lần đầu, Nam cũng đang là sinh viên, anh hơn tôi 1 tuổi, Nam là một chàng trai ga lăng đẹp trai, với nước da ngăm đen và thân hình tuyệt đẹp của một chàng sinh viên của trường Thể dục thể thao.
Tôi đã bị anh cuốn hút ngay từ lần đầu tiên, đó là trong bữa tiệc sinh nhật của đứa bạn chơi cùng tôi cả anh, anh dịu dàng và rất biết cách quan tâm, mọi người trong đám bạn cũng nhận ra anh để ý đến tôi. Tôi biết điều đó, nhưng vẫn tìm cách lẩn tránh, sau bữa tiệc đó, anh hay mời tôi đi uống nước và tâm sự.
Chúng tôi thân nhau từ đó, suốt quãng thời gian tìm hiểu nhau, anh đã hoàn toàn chinh phục trái tim nhỏ bé của tôi, những hành động của anh luôn làm tôi bất ngờ. Tôi đưa anh về ra mắt gia đình khi chúng tôi yêu nhau được 1 năm, gia đình tôi hài lòng và cũng đồng ý rằng hai đứa học xong, ổn định là sẽ kết hôn.

Tôi cảm giác mọi chuyện như vậy là cuộc sống của mình thật bình yên bên Nam, vì tôi còn trẻ và anh cũng thế nên những điều đi quá giới hạn chưa xảy ra với chúng tôi, hai người đều hứa với nhau rằng sẽ để dành điều đó sau này, chúng tôi chỉ dừng lại ở những cái ôm hôn và vuốt ve nhau mà thôi. Dù có đôi lần anh xin tôi cho làm chuyện xa hơn nhưng tôi đã giữ gìn được bản thân mình, Nam thấy điều đó và rất tôn trọng tôi.
Nhưng chuyện sẽ khác nếu tôi không gặp thầy, một người đàn ông có vợ con đàng hoàng. Thầy là giáo viên dạy môn Tài chính của lớp tôi, một người đàn ông đã ngoài tứ tuần nhưng nhìn vẫn trẻ trung và phong độ mà đám con trai nhìn thấy muốn ghen tỵ. Thầy hiểu biết, vui vẻ và rất điềm đạm, bộ môn học không hề khô khan như mọi người nói, nó sôi nổi và vui vẻ bởi những câu chuyện cười của thầy.
Là lớp phó phụ trách học tập của lớp nên tôi thường xuyên gặp thầy để trao đổi cùng thầy về kết quả học tập của lớp. Nhiều lần chỉ có hai người, tôi nhận rõ đôi mắt của thầy nhìn mình rất âu yếm và trìu mến, nhiều lần thầy đã cố tình chạm tay vào tôi nhưng tôi sợ, xin phép thầy để về lớp, cảm giác như một luồng điện chạy qua cơ thể mình, làm mình tê dại và không ý thức được điều gì nữa. Tôi không có cảm giác đó khi Nam chạm vào mình. Những lần cuối buổi học, thầy mời tôi đi uống nước, tôi từ chối, tôi nghĩ có chuyện gì thầy có thể nói luôn trên lớp.
Công việc học hành rất bận nên tôi cũng ít gặp Nam nhưng chuyện tình yêu của tôi và Nam vẫn tốt đẹp. Anh vẫn thường nhắn tin và gọi điện cho tôi, chúng tôi chat với nhau để đỡ nhớ vì anh học xa nhà chỉ về vào thứ 7. Rồi sáng chủ nhật nọ, thầy gọi điện cho tôi, nghe giọng nói mà tôi không tin là thầy, thầy hẹn tôi đến nhà thầy để nói chuyện về kỳ thi sắp tới của lớp cũng như tài liệu ôn tập cho lớp, thấy đây là vấn đề đáng quan tâm.
Tôi đến gặp thầy, thầy ở nhà có một mình, vợ con đã về chơi bên ngoại, trò chuyện được một lát, thầy hỏi tôi về chuyện người yêu, tôi kể về Nam, rằng chúng tôi sẽ làm đám cưới khi tôi ra trường. Thầy bảo tôi thật hạnh phúc, còn đối với thầy cuộc sống gia đình thật bất hạnh, thầy bảo có đầy đủ vật chất nhưng tình cảm giữa hai người đã chết từ lâu. Vợ thầy không tâm lý và chỉ cần thầy đem tiền về cho gia đình là thoả mãn. Hai người sống với nhau vì đứa con.
Thế rồi sau câu chuyện đó, tôi bị “ngợp”, thầy ôm chầm lấy tôi và nói là “Anh yêu em lâu rồi Nga à, anh chờ mong giây phút được bên em thế này. Chính em đã làm cho anh có lại được sự nhớ nhung ngày đêm”. Tôi như tê liệt, cứng đờ trong vòng tay của thầy, của người đàn ông tôi bấy lâu ngưỡng mộ.
Thầy hôn tôi, nụ hôn chấy bỏng và nồng nàn khiến tôi quên đi khoảng cách của chúng tôi, của một người thầy và một cô học trò, một khoảng cách tuổi tác rất lớn. Tôi cứng rắn đến mấy cũng không chống cự lại được với sức mạnh cơ bắp của người đàn ông ấy, tôi hiến dâng cái ngàn vàng của tôi, tôi ngất ngây trong vòng tay ấy, quên mất đạo đức của một đứa con gái.
Lúc đó, tôi chỉ có thầy, chỉ còn cảm giác là yêu và được thầy yêu. Lần đầu tiên tôi nếm trải tình yêu thể xác với một người đàn ông. Nhưng khi làm xong chuyện đó, tôi đã bỏ ngay về, tôi sợ. Nam đến nhà chơi, tôi lấy lí do mệt để tránh anh, thầy gọi điện để gặp tôi, để xin lỗi nhưng tôi tắt máy. Ngày hôm sau, tôi nghỉ học, cái cảm giác tội lỗi đang làm tôi ghê tởm bản thân.
Mình đã làm một điều kinh hoàng, người ta đã có vợ, tôi đã có người yêu, mà người yêu tôi rất tôn trọng và tin tưởng tôi. Cả ngày thầy gửi rất nhiều tin nhắn, xin lỗi, xin tôi tha thứ, nhưng tôi tắt máy nên tối mới bật máy để đọc, tôi cố gắng làm ra bộ vui vẻ sau những vật vã và dằn vặt, tôi đi học trở lại, đang là giai đoạn cuối, cần tập trung thì tôi như người trên mây.
Nhìn thấy tôi đi học, thầy mừng và rất vui, trái ngược hoàn toàn tâm trạng của tôi là lo lắng và sợ hãi. Cuối buổi học, tôi hẹn gặp thầy, chúng tôi ngồi ở quán cà phê, tôi nói rằng mình cần thời gian để học hành, tôi đã có người yêu, nên thầy hãy để tôi yên. Nhưng người đàn ông tôi bấy lâu ngưỡng mộ đã bật khóc khi tôi lạnh lùng, thầy xin tôi đừng làm như vậy, bởi tôi đã đem lại tình yêu và nghị lực sống cho thầy.
Sự cứng rắn của tôi lại mềm nhũn và tôi lại ngả vào vòng tay ấy, nếu để so sánh với vòng tay của Nam tôi thấy nó vững chắc hơn. Bạn bè trong lớp không hay biết mối quan hệ của chúng tôi. Chủ nhật tiếp theo, chúng tôi lại say đắm bên nhau, vì cứ chủ nhật thầy lại ở nhà một mình, không gặp nhau, chúng tôi nhắn tin, tôi bắt đầu thấy nhớ nhung nhiều hơn, trái tim tôi không còn thuộc về Nam, nó đang trao trọn cho người đàn ông kia.

Tôi bỏ bê cả Nam và công việc học hành của mình, chúng tôi muốn ở bên nhau nhưng chỉ chủ nhật mới được gặp. Thầy bàn với tôi là thuê một nhà trọ gần trường để tiện gặp nhau, và tôi đồng ý một cách vô thức. Tôi càng lúc càng dấn sâu hơn vào mối quan hệ này, vậy là cứ hàng ngày, sau buổi dạy, thầy đưa tôi đi ăn một cách kín đáo, chúng tôi về nhà trọ và làm chuyện đó, chúng tôi ngây ngất khi cùng nhau, tận hưởng những giây phút nồng nàn, thầy đã cho tôi nếm trải rất nhiều dư vị ngọt ngào mà tôi chưa một lần biết đến.
Rồi buổi chiều, thầy đi dạy, tôi ở đó đợi thầy, khi dạy xong thầy lại về đó cùng tôi, chúng tôi lại làm chuyện đó. Vậy là, từ khi đó, thầy dạy xong và tôi học xong chúng tôi gặp nhau và làm chuyện đó, mỗi ngày 2 lần. Hình như, tôi đã mất sự tự trọng của bản thân, bỏ mặc tất cả để được trong vòng tay của thầy.Tôi dối trá tất cả mọi người, dối trá Nam là bận học nên phải ở lại trường, thấy tôi vất vả nên anh cũng không nghi ngờ. Dối trá bố mẹ và những người bạn, những người rất tin tưởng và yêu quí tôi.
Còn thầy, tình yêu dành cho tôi cũng càng lúc càng nồng nàn, càng sâu đậm hơn, và tôi cũng thế. Khi viết dòng tâm sự này, tôi rất dằn vặt vì tôi muốn công khai tình yêu của chúng tôi, tình cảm của tôi dành cho Nam không còn nữa, tôi đã dành trái tim mình cho thầy, nhưng còn thầy, thầy sẽ bỏ vợ nhưng còn đứa con của thầy, nó sẽ nghĩ thế nào? Chúng tôi yêu nhau một cách tự nguyện và cũng hiến dâng một cách tự nguyện quãng thời gian từ đó đến nay đã gần 2 tháng. Tôi biết mình có lỗi với rất nhiều người, nói ra chuyện này tôi sẽ bị khinh bỉ nhưng tôi sẽ nói thế nào để Nam hiểu tôi đã hết yêu Nam và tôi đã không còn trong trắng, và chúng tôi sẽ đối mặt với dư luận như thế nào
    theo Việt Báo

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

nó và nhỏ 2

hôm nay nó lại gặp nhỏ, nhỏ nhìn nó và cười, nó cũng cười nhưng ko như mấy hôm trước nó nhìn nhỏ cho tới khi nhỏ đi qua, hôm nay nó mỉm cười với nhỏ rồi đi nhanh qua nhỏ, nó muốn tạo cái gì đó khác những hôm trước, theo kinh nghiệm của nó, nó biết nhỏ sẽ cảm thấy hụt hẫng vì nó không dõi theo nhỏ như những lần trước. nó bít làm như thế nhỏ sẽ dần nhớ nó, sẽ dần cảm thấy thích thú với nó.
chiều nay nó xuống sân chơi bóng, nhỏ vừa đi học về, nó cố tình giả vờ đánh bóng về phía nhỏ, tuy không trúng nhưng cũng làm nhỏ sợ, nhỏ sợ thật và nó cười 1 cái cười thật tươi và kèm theo câu xin lỗi, nó lại cười, nó bít nhỏ đã bít nó cố ý đánh bóng về phía nhỏ. Con gái có cái kỳ thế đó, nếu muốn chiếm được cảm tình của họ thì phải làm cho họ ghét 1 tý, vì ghét nên nhỏ sẽ nhớ, sẽ nhớ thì sẽ có nhìu chuyện vui về sau.
nhỏ là người Thanh Hóa, gốc Nghệ An, vậy là nó cố gắng tìm hiểu về con người địa danh cũng như những câu chuyện vui hài về 2 vùng đất này, hôm đầu tiên ở ghế  đã nó đã chủ động hỏi quê nhỏ ở đâu, và khi bít nhỏ quê Thanh Hóa nó đã hỏi quê nhỏ có trồng rau má không. hj, nhỏ bảo anh đùa em đúng không. đùa đâu nào, sao lại đùa, nhỏ cười và nói, anh định nói dân Thanh Hóa ăn rau má phá đường tàu chứ gì?. Hj, nó cười, nhỏ đã nói đúng nhưng nó lại nói, anh đùa đâu, toàn nghĩ xấu cho người tốt không à. Nó kể cho nhỏ nghe tích kể có chuyện về cây rau má, "chuyện là thế này vào thời chiến tranh Bác Hồ về thăm Thanh Hóa, qua trò chuyện tâm tình Bác mới hỏi là các con có ước mong điều gì, mà đúng làng đó có truyền thống trồng rau má, nên 1 anh nông dân vui tính đã nói, thưa Bác chúng con là dân trồng rau má nên chúng con chỉ ước mong làm sao trồng cho rau má xanh tốt lá nào lá nấy to như cái lá sen quê Bác cho sướng ạ, hj, Bác cười và mọi người cùng cười vì sự lém lỉnh của anh nông dân này", nhỏ cười và nói với nó, ừ nói thế còn nghe được.
vậy là nó đã tiếp cận được nhỏ và tạo được ấn tượng tốt với nhỏ, nó chuẩn bị triển khai phương án tác chiến thứ 3 để tấn công nhỏ.

nó và nhỏ 1

nó cảm thấy hồi hộp và cảm giác vui khi nhìn thấy nhỏ, 1 con nhỏ mà nó để ý mấy tuần nay, nó thấy nét gì đó hiền hiền và rất duyên trên gương mặt của nhỏ. Thế là nó bắt đầu để ý nhỏ, nó hay thấy nhỏ ngồi xem phim ở ghế đá, hay đọc báo ở bảng tin tức, hay đi lấy nước uống vào mỗi sáng sớm, thế là nó cố ý xuất hiện vào những giờ đó, nó cố ý nhìn nhỏ, và nó biết nhỏ cũng sẽ cảm thấy có 1 người đang nhìn nhỏ. Nó cố gắng tạo cho nhỏ 1 cái nhìn thân thiện trước khi nó triển khai tiếp bước thứ 2, nó mỉm cười và nó nhận lại được nụ cười từ nhỏ, 1 chút gì đó người ngùng từ nhỏ mỗi khi bắt gặp tia nhìn từ nó, nhưng nó bít nhỏ cũng không trốn tránh nó vì bằng chứng là nó thấy nhỏ cũng vui mỗi khi bít nó đang nhìn nhỏ.
Hôm nay nó đã nói chuyện được với nhỏ, những câu xả giao bình thường thôi để có thể là chủ đề cho những câu chuyện tiếp theo cho những lần sau. Nó cố gắng vận dụng vốn kiến thức làm con gái quan tâm để áp dụng, và nó bít với tài ăn nói của nó nó đã thành công bước đầu.

anh kết nghĩa

hôm nay nó lại bị đau họng, nó còn nhỏ tuổi mà dường như lúc nào cũng phải có thuốc bên mình, nó muốn là nhiều thứ, nó học giỏi nhưng nó cũng muốn được vui chơi như những bạn bè cùng trang lứa, nhưng nó yếu quá, chỉ việc học thôi cũng làm nó mệt mỏi và đuối sức.
kể từ khi quen biết anh, cái ngày mà bố mẹ nó giận nhau và có nguy cơ tan rã, may mắn sao nó đã gặp được anh, người anh mang lại cho nó giá trị tinh thần to lớn, là người anh trai kết nghĩa biết lắng nghe 1 con nhóc như nó, cho dù chênh lệch nhìu tuổi nhưng anh cũng cố gắng nắm bắt tâm lý mấy đứa con nít thời nay để mà làm cho nó vui.Nó cũng có anh trai nhưng anh nó ko thể lắng nghe và tư vấn cho nó như anh, ở hai đầu đất nước nhưng dường như nó thấy anh thật gần, như anh ruột của nó vậy. hôm động đất anh là người duy nhất nó gọi điện, dường như mỗi khi sợ hãi hay mệt mỏi nó đều gọi cho anh, nó tìm được sự an toàn và nghị lực khi nghĩ và liên lạc với anh. anh có giọng nói chầm chậm như ông già nhưng ấm áp lạ thường, anh quan tâm nó hơn cả ba mẹ, mỗi lần nhắn tin anh luôn nhắc nó giữ gìn sức khỏe nhắc nó ăn nhiều vào nhắc nó đi ngủ sớm, nhắc nó nhiều thứ, anh lo lắng khi nó nói nó bị ốm, nói nó sợ động đất. Mặt dù chưa 1 lần gặp mặt nhưng nó đã coi anh như 1 người anh thực sự của nó. Ngủ ngon nà ông anh già như trái mắt cọp, giọng nói như ông già. hj, mai kêu em dậy sớm nhé," love u my baka gr"

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

mất ngủ

đêm qua nó mất ngủ, nó nằm đó nhưng không thể nào chợp mắt được, nó cứ mãi nhớ về anh, cái bóng dáng anh, nụ cười của anh cứ hiện diện trong đầu nó, một mặt nó mún xui đuổi anh ra khỏi trái tim nó, một mặt nó lại muốn anh cứ mãi bên nó, nó ao ước được vòng tay dài và rộng của anh ôm và siết chặt lấy nó, nó ước lại được cảm nhận nhịp tim ấm nóng của anh mỗi khi anh ôm nó. nó không khóc mà cứ cảm thấy buồn rười rượi, giá mà được khóc được thét lên thì đã khá hơn nhiều, đằng này nó bất lực, anh đã ra đi, đã bỏ nó đi xa thật rồi. Anh mãi mãi là người nó yêu.

biết làm sao

tôi biết em vẫn còn thương tôi, cái cách em nhìn tôi mà trong mắt em như có lời muốn nói, cái ánh mắt ấy như yêu thương nhưng cũng lắm nỗi buồn, tôi biết cái cảm giác đó, cái cảm giác khi em nhìn tôi, em muốn níu kéo muốn được hờn dỗi muốn được ngồi gần tôi hơn, có thể đánh tôi và nói em gét anh em gét anh.
tôi là người con trai không tốt, tôi tệ quá phải không em, tôi đã gieo vào tim em một hạt mầm hy vọng, em hồi hộp từng ngày vun tưới cho nó bằng những nụ cười và những ánh mắt tinh khôi nhất, bằng niềm tin của cô bé tuổi mới rời xa vòng tay bố mẹ. Vậy mà sao chứ, cũng chính tôi, người mang đến lại là người mang đi, tôi mang đi hơi thở nồng nàn, tôi mang đi vòng tay ấm nóng, tôi mang đi tiếng cười ngây thơ, tôi mang đi cả cái hồn nhiên trong em, để bây giờ khi hy vọng không còn nữa tôi vô tình khiến mắt em đẫm lệ.

Thứ Hai, 18 tháng 4, 2011

mưa đầu mùa

Sài gòn hôm nay mưa đầu mùa, mùa mưa đến rồi ư, lại một mùa mưa lại đến, hj. cái cảm giác mát lạnh thật là sung sướng, bên ngoài mưa vẫn rơi, mát, đêm nay ngủ sẽ say lắm đây. Mùa mưa này là  mùa mưa thứ 4 nơi mảnh đất lạ này đã trở nên quen thuộc, yêu lắm sài gòn nắng mưa, sài gòn nắng như nhóc sài gòn đầu xanh đầu đỏ, mưa sài gòn như con gái sài gòn nhí nhảnh đáng yêu. Sài gòn trẻ trung năng động, sài gòn nơi tôi thấy mình dần dần bước chân ra cuộc đời nhiều sóng gió, sài gòn nơi tôi biết nếm mùi iu và giận, nơi cho tôi biết vui biết buồn biết ưu tư đôi khi thẩn thờ vô định.
Mưa rả rích làm tôi nhớ nhà, nhớ ba nhớ má nhớ con chó già nhớ mấy cây mai nhớ cả cái ghe đi bủa lưới bắt cá. Mong sao ngoài nhà ba má đang ngủ ngon.

đợi chờ là hạnh phúc

Thời gian vẫn lặng lẽ trôi, trôi nhanh hơn những gì tôi mong đợi, cứ ngỡ thời gian sẽ là bài thuốc hữu hiệu như lần trước nhưng sao mà nghe cay cay. tôi vẫn nhớ em, vẫn thương em iu em như lúc nào, chỉ có khác là tôi phải kiềm lòng không được nói cho em biết mà thôi, vì nói thương em em sẽ giận, em sẽ khó chịu. Mấy lần thấy em lướt qua tôi mà mún gọi nhưng lại thôi, cánh tay bất giác giơ lên định vẫy nhưng miệng cứ cứng lại, rồi em khuất xa tôi. Vẫn cái dáng ấy mới gét làm sao, em dạo này nhìn thon thả hơn, gương mặt sáng hơn và xinh hơn. Có vẻ niềm vui đã hiện diện nhiều hơn trên khuôn mặt  dễ mến của em, mong sao em được vui và bình yên.
Quá khứ đôi khi làm ta nhớ nhiều và đôi khi cần phải quên để có thể tập trung vào hiện tại và hi vọng vào tương lai.

Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011

em - nơi ấy tình yêu

Chở em trên con đường quen thuộc, cũng lâu rồi anh với em mới lại cùng nhau đi chơi, sao lúc nào em cũng lung linh như thế, em ơi, anh không biết em nghĩ gì về anh chứ thật sự anh muốn giây phút mình bên nhau cứ kéo dai, chở em trên chiếc xe đạp anh cứ mong con đường dài thêm ra. Anh chở em đi dạo ngang qua công viên nơi có rất nhiều cặp tình nhân ôm nhau trao cho nhau những nụ hôn nồng cháy, anh cũng muốn được như thế lắm, nhưng anh sợ sẽ làm em không vui, vì thực sự anh không biết em sẽ nghĩ gì về anh nếu anh đề nghị dừng xe ở đó và chuyện gì anh cũng không biết nữa. Có thể anh là người nhút nhát nhưng anh mong em hiểu cho anh, chỉ cần vài tháng nữa thôi, khi mà anh có việc làm ổn định anh sẽ vững vàng hơn khi nghĩ đến chuyện của chúng mình, đừng giận anh em nhé, anh yêu em.

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

tôi nhớ em , nhớ em nhiều lắm, nhớ như in cái khuôn mặt của em, nụ cười của em, nhớ ánh mắt đăm chiêu nhìn về nơi xa lắm, tôi nhớ bờ vai ấm nóng của em, bờ ngực chưa 1 lần chạm tới của em, và cả bờ môi tôi khao khát được hôn em. Tôi yêu em, khao khát được có em, khao khát nhận được chút tình cảm bố thí từ em, khao khát được sống 1 lần cho tình yêu em thực sự, tôi mơ ước nhiều lắm khao khát nhiều lắm, tôi tham lam lắm, tham lam muốn chinh phục em , muốn có em , muốn em là người phụ nữ của đời tôi mãi mãi, tất cả vì tôi yêu em, tôi yêu em bỏng cháy, mong muốn em sẽ sinh cho tôi những đứa con xinh xắn, những đứa con sẽ gọi em bằng mẹ và gọi tôi bằng ba, ôi hạnh phúc biết dường nào khi có em.open my eyes, tất cả chỉ là mơ.

buồn

hôm nay mình cảm thấy tâm trạng không được vui, cảm giác xa lạ với mọi người, càng ngày tôi càng tách biệt với mọi người, cái khoảng cách vô hình dần dần hiện hữu, tôi thấy sự hờ hững sự lạnh nhạt từ những người bạn của tôi. Tôi chẳng biết mình sống, cư xử như thế nào nhưng càng ngày tôi càng nhận thấy có 1 người bạn thực sự thật khó. Tôi bắt gặp thái độ ghanh tỵ từ bạn dù tôi chẳng có gì hơn bạn, tôi thấy thái độ của bạn với nụ cười khẩy, nụ cười đã 4 năm qua tôi không thể lý giải được ý nghĩa hàm chứa trong đó, tôi cảm thấy như mình đang bị chế coi thường, tôi không biết những gì tôi nghĩ có đúng không nhưng tôi không thể không thể lý giải được các bạn đang nghĩ gì về tôi.
Tình bạn thường nồng thắm những lúc mới gặp nhau, càng sống với nhau càng thấy nó sao mà lạnh dần, tối có gì sai chăng, ôi tình bạn

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2011

Và Tôi Cũng Yêu Em

Tôi yêu xem một cuốn truyện hay
Tiếng chim hót đầu gành
Và yêu biển vắng
Tôi yêu ly càfé buổi sáng
Con đường ngập lá vàng

Tôi yêu hương vị Tết ngày xưa
Mái tranh với hàng dừa
Và yêu trẻ thơ
Buổi cơm canh cà và điếu thuốc
Giấc ngủ không mộng mị
Và tôi cũng yêu em (3 lần)
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn...

Tôi yêu đi bộ dưới hàng cây
Đấu vui với bạn bè
Và ly rượu ngon
Tôi yêu trong nhà nhiều cây lá
Tôi yêu những người già

Tôi yêu những gì đến tự nhiên
Những câu nói thành thật
Và yêu ngày nắng
Tôi yêu mặc Jean và áo Trắng
Yêu trăng sáng ngày Rằm
Và tôi cũng yêu em
Yêu em rộn ràng, yêu em nồng nàn
Yêu em chứa chan

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011

Tâm sự anh trai!

Nhỏ bảo rằng nhỏ sẽ không liên lạc với anh cho đến 3.7 vì nhỏ cần tập trung học tập, ngày đó là ngày nhỏ có kết quả thi chuyên hóa, ừ, nghe có vẻ hơi lạ, nhỏ học thì học, liên quan gì đến không liên lạc nhỉ, cô em gái bé bỏng bướng bỉnh này cứ thích bày trò. Ừ anh sẽ chờ đến ngày đó, nhưng thật sự khi quen biết nhỏ anh cảm thấy có thêm 1 niềm vui, có 1 người em gái thật thích, không giống như 1 người bạn gái, người em gái nhỏ rất vô tư hồn nhiên và nghịch ngợm nữa, được nghe những trò chơi hằng ngày của nhỏ mà nhớ cái thời đó, cái tuổi bắt chim bắt chuột, hj. Thương nhỏ là nhỏ thể trạng yếu quá, học giỏi tinh nghịch mà lại yếu thế, miền Bắc, lại là vùng cao nữa chứ, khí hậu lạnh đó sẽ khiến em vất vả lắm đây. Nhớ cái giọng đậm chất miền Bắc, giọng ấm ấm nhè nhẹ, lúc nào nghe cũng thấy thương thương, cô em gái nhỏ ạ. 3.7 ừ ngày đó anh sẽ gọi điện cho em, lúc đó có lẽ anh cũng sắp có kết quả thi tốt nghiệp rồi.
cùng cố gắng nhé em, sẽ nhớ lắm đấy, nhớ cái cô em gái hay dạy anh học tiếng anh, nhớ cô em gái hay mắng yêu anh. Yêu em, ôm em thật chặc, hôn lên tóc em nà em gái.

Tâm sự em gái!

Nó bảo với anh nó sẽ không liên lạc trong 3 tháng, đến 3.7 nó sẽ liên lạc lại với anh, ừ, nó cũng không hiểu vì sao nó lại quyết định như thế. Anh đồng ý nhưng anh nói đó không phải là 1 lý do chính đáng. Ừ, nó bảo nó cần tập trung cao độ để học tập nên sẽ không dùng điện thoại nữa, nó sẽ tháo sim, bản thân nó cũng biết cái lý do đó không hợp lý, nhưng nó biết nói lý do gì đây, nó cũng không biết nữa, thực sự là nó đang ôn thi để có thể thi vào chuyên hóa Lê Quý Đôn, nhưng nó vẫn có thể dùng điện thoại, vẫn có thể dùng net chứ không đến nỗi tách biệt mọi thứ liên lạc hiện đại như thế. Quen anh, coi anh như 1 người anh trai, ở xa nhau bằng chiều dài đất nước, chênh lệch 7 tuổi nhưng nó cảm thấy rất là gần gũi và thân quen như anh nó vậy, nhưng anh khác anh ruột của nó là anh biết lắng nghe, biết an ủi động viên nó, anh biết làm cho nó vui biết đưa ra những ý kiến để giúp nó, và anh có sự ngốc ngốc đáng yêu, anh không làm cho nó thấy có khoảng cách giữa 2 thế hệ, anh 8x còn nó 9x. Anh biết trêu chọc nó và luôn nhường nhịn nó để cho nó phần thắng trong mỗi cuộc tranh luận, nó biết anh là một người tốt. sáng nay anh vẫn nhắn tin chào buổi sáng, nó cảm thấy vui nhưng có chút gì đó nghèn nghẹn trong cổ, nước mắt chỉ chực trào ra, nó định nt lại nhưng thôi, nó sẽ chờ đến ngày 3.7, ngày mà nó có kết quả kỳ thi chuyên hóa Lê Quý Đôn. Mỗi sáng nó phải tự dậy rồi, sẽ không được anh gọi điện kêu dậy mỗi sáng, sẽ nhớ lắm đây.

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2011

chuyện tình yêu

Có cả ngàn cách để chúng mình đến với nhau, và cũng có ngàn cách để mà mình xa nhau, điều quan trọng chúng mình đã có được gì khi mình yêu nhau. Có thể anh đến với em ban đầu chỉ vì em có nét gì đó rất duyên, hoặc em là cô gái hững hờ với anh, em làm anh tò mò lôi cuốn mún chinh phục, có thể vì em quá hiền diệu quá thông minh, hoặc vì em quá đỗi ngây thơ quá đỗi dại khờ có khi còn ngốc nghếch nữa. Phút giây lần đầu tiên anh mún chiếm lấy cảm tình của em thật khó, anh đã nghiên cứu biết bao nhiêu cách để có thể chinh phục em, trao cho em những lời ngọt ngào nhất, thách thức em, cố gắng phấn đấu bên cạnh em, hoặc là châm chọc em, khiến cho em gét anh, nhưng thực ra anh đang mở dần từng cánh cửa để đi vào trái tim của em. Con tim em, có thể chưa bao giờ rung động và anh là người đầu tiên gõ của trái tim, bật công tắc cho nó đập mạnh hơn, cũng có thể anh là người đến để hàn gắn để sửa chữa những vết thương bị mối mọt gặm nhấm trái tim em, cũng có thể anh là người vượt qua muôn ngàn gai góc, quan muôn ngàn cánh cửa, vượt qua những khu rừng đầy băng giá để đến được nơi cánh cửa cuối cùng của trái tim em, nơi mà anh sẽ đốt lửa xua tan đi mà đêm u tối và lạnh lẽo để đem em trở lại tỉnh giấc từ giấc ngủ dài mộng mị.
Không giống như câu chuyện cổ tích, chàng hoàng tử sẽ được sống hạnh phúc mãi mãi bên công chúa, anh phải rời xa em, anh xin lỗi, xin lỗi vì anh quá yêu em, mún em mãi mãi được vui và hạnh phúc, anh biết lựa chọn của em là mún tốt cho anh, nhưng điều trên hết khi anh đồng ý sẽ không yêu em nữa sẽ rời xa em là gì em biết không? Là vì anh không muốn em cảm thấy khó xử khi sống không thực với lòng mình, không sao đâu em ạ, anh sẽ mãi nhớ em, sống tốt vào đó nhé cô bé. Love you forever!