Hôm nay nó cảm thấy hơi buồn buồn, nó cũng chẳng hiểu vì sao nữa, dường như nó thấy trống vắng một điều gì đó. Nó mua 1 hộp sữa chua ngồi nhấm nháp nhìn thời gian trôi. Nó nhớ nhà, nhớ cái bờ đê nhớ dòng Trường Giang xanh trong êm đềm. Nó không biết sau này nó có về quê để làm hay ở trong này nữa, nó cảm thấy hơi hoang mang.
Nhỏ đi xuống, không nhìn thấy nó, nó thấy nhỏ cười đi nhanh hơn bình thường, nó tưởng nhỏ cười với nó, nhưng không phải, nhỏ đi nhanh về phía 1 người con trai khác, người này lớn tuổi hơn nó nhiều, hai người cầm tay nhau hờ hờ đi ra cổng, cười nói vui vẻ, nó nhìn theo cảm giác càng buồn hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!