Thời gian vẫn lặng lẽ trôi, trôi nhanh hơn những gì tôi mong đợi, cứ ngỡ thời gian sẽ là bài thuốc hữu hiệu như lần trước nhưng sao mà nghe cay cay. tôi vẫn nhớ em, vẫn thương em iu em như lúc nào, chỉ có khác là tôi phải kiềm lòng không được nói cho em biết mà thôi, vì nói thương em em sẽ giận, em sẽ khó chịu. Mấy lần thấy em lướt qua tôi mà mún gọi nhưng lại thôi, cánh tay bất giác giơ lên định vẫy nhưng miệng cứ cứng lại, rồi em khuất xa tôi. Vẫn cái dáng ấy mới gét làm sao, em dạo này nhìn thon thả hơn, gương mặt sáng hơn và xinh hơn. Có vẻ niềm vui đã hiện diện nhiều hơn trên khuôn mặt dễ mến của em, mong sao em được vui và bình yên.
Quá khứ đôi khi làm ta nhớ nhiều và đôi khi cần phải quên để có thể tập trung vào hiện tại và hi vọng vào tương lai.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!