tôi biết em vẫn còn thương tôi, cái cách em nhìn tôi mà trong mắt em như có lời muốn nói, cái ánh mắt ấy như yêu thương nhưng cũng lắm nỗi buồn, tôi biết cái cảm giác đó, cái cảm giác khi em nhìn tôi, em muốn níu kéo muốn được hờn dỗi muốn được ngồi gần tôi hơn, có thể đánh tôi và nói em gét anh em gét anh.
tôi là người con trai không tốt, tôi tệ quá phải không em, tôi đã gieo vào tim em một hạt mầm hy vọng, em hồi hộp từng ngày vun tưới cho nó bằng những nụ cười và những ánh mắt tinh khôi nhất, bằng niềm tin của cô bé tuổi mới rời xa vòng tay bố mẹ. Vậy mà sao chứ, cũng chính tôi, người mang đến lại là người mang đi, tôi mang đi hơi thở nồng nàn, tôi mang đi vòng tay ấm nóng, tôi mang đi tiếng cười ngây thơ, tôi mang đi cả cái hồn nhiên trong em, để bây giờ khi hy vọng không còn nữa tôi vô tình khiến mắt em đẫm lệ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!