Thứ Năm, 21 tháng 4, 2011

mất ngủ

đêm qua nó mất ngủ, nó nằm đó nhưng không thể nào chợp mắt được, nó cứ mãi nhớ về anh, cái bóng dáng anh, nụ cười của anh cứ hiện diện trong đầu nó, một mặt nó mún xui đuổi anh ra khỏi trái tim nó, một mặt nó lại muốn anh cứ mãi bên nó, nó ao ước được vòng tay dài và rộng của anh ôm và siết chặt lấy nó, nó ước lại được cảm nhận nhịp tim ấm nóng của anh mỗi khi anh ôm nó. nó không khóc mà cứ cảm thấy buồn rười rượi, giá mà được khóc được thét lên thì đã khá hơn nhiều, đằng này nó bất lực, anh đã ra đi, đã bỏ nó đi xa thật rồi. Anh mãi mãi là người nó yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!