Thứ Tư, 6 tháng 4, 2011
Tâm sự em gái!
Nó bảo với anh nó sẽ không liên lạc trong 3 tháng, đến 3.7 nó sẽ liên lạc lại với anh, ừ, nó cũng không hiểu vì sao nó lại quyết định như thế. Anh đồng ý nhưng anh nói đó không phải là 1 lý do chính đáng. Ừ, nó bảo nó cần tập trung cao độ để học tập nên sẽ không dùng điện thoại nữa, nó sẽ tháo sim, bản thân nó cũng biết cái lý do đó không hợp lý, nhưng nó biết nói lý do gì đây, nó cũng không biết nữa, thực sự là nó đang ôn thi để có thể thi vào chuyên hóa Lê Quý Đôn, nhưng nó vẫn có thể dùng điện thoại, vẫn có thể dùng net chứ không đến nỗi tách biệt mọi thứ liên lạc hiện đại như thế. Quen anh, coi anh như 1 người anh trai, ở xa nhau bằng chiều dài đất nước, chênh lệch 7 tuổi nhưng nó cảm thấy rất là gần gũi và thân quen như anh nó vậy, nhưng anh khác anh ruột của nó là anh biết lắng nghe, biết an ủi động viên nó, anh biết làm cho nó vui biết đưa ra những ý kiến để giúp nó, và anh có sự ngốc ngốc đáng yêu, anh không làm cho nó thấy có khoảng cách giữa 2 thế hệ, anh 8x còn nó 9x. Anh biết trêu chọc nó và luôn nhường nhịn nó để cho nó phần thắng trong mỗi cuộc tranh luận, nó biết anh là một người tốt. sáng nay anh vẫn nhắn tin chào buổi sáng, nó cảm thấy vui nhưng có chút gì đó nghèn nghẹn trong cổ, nước mắt chỉ chực trào ra, nó định nt lại nhưng thôi, nó sẽ chờ đến ngày 3.7, ngày mà nó có kết quả kỳ thi chuyên hóa Lê Quý Đôn. Mỗi sáng nó phải tự dậy rồi, sẽ không được anh gọi điện kêu dậy mỗi sáng, sẽ nhớ lắm đây.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!