Chờ anh đợi anh biết bao tháng ngày, rồi vô tình anh đã mãi xa em. Anh đi theo tiếng gọi tình ái, để em bơ vơ nơi chốn xa mơ này. Lối nào cho em ánh đèn heo hắt, con đường lá vàng đã che cả lối về. Em theo anh bây giờ đơn côi, ôi tình yêu em nhận được vậy sao. Đừng anh đừng anh đừng làm em đau, đừng làm tim em thêm rỉ máu, vết thương hôm nào chưa kịp lành lại, đừng vô tinh khứa nó nữa anh ơi.
Đã không còn giọt nước mắt rơi rơi, bởi vì đã khô dòng lệ rồi.Em đã nén hận thù vào tận sâu thẳm mật đắng, đã nuốt hờn xuống dưới dạ dày kia, và còn lại đây là em con tim cao thượng, ngẩn mặt nhìn anh miệng mỉm cười.
Yêu là biết nỗi đau giằn xé, yêu là biết nỗi khổ của con tim, yêu là biết mình đã mất thật nhiều, yêu để biết thế nào là tình yêu.
Em không trách anh vô tình hay giả dối, chỉ trách em không bản lĩnh để giữ trái tim anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!