Thứ Ba, 19 tháng 7, 2011

có không anh chút tình cảm cho em


Một ngày trôi qua thật nhanh như cái cách nó đến vậy, mới đó mà đã gần hết tháng bảy rồi, nhanh quá đi mất. Phải nhanh kiếm việc làm mới được, thứ 2 này sẽ tiếp tục đi xin, phải kiếm việc gì đó làm, dù là không đúng ngành nghề, cũng phải kiếm để mà trang trải cuộc sống. Ôi nghĩ mà thấy gian nan quá, cố lên sẽ qua được thôi.
Càng ngày em mới thấy được sự ích kỉ và keo kiệt của anh, tính toán chi li từng đồng từng cắc, không nghĩ  không có 1 chút gì là tình cảm trong đó cả. Cùng một cội nguồn nhưng lại khác nhau nhiều quá, đúng là ông bà ta nói đúng : cha mẹ sinh con trời sinh tính. So đo từng đồng một, có biết là để có được những cái đó phải cần có công có sức và cả tiền của nữa không. Đâu phải là từ nơi nguồn tới ngọn chỉ nguyên cái giá đó, anh cũng từng đi buôn rồi mà, sao lại tính toán với em. Thật bùn vì em lại gọi anh là anh, có xứng đáng không. Chấm dứt cái gọi là hy vọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!