hằng ngày anh vẫn online, vẫn vào những địa chỉ quen thuộc, vẫn mở cửa sổ yahoo messenger của em lên, chỉ để nhớ những lần ta đã từng tâm sự, rồi vào zingme để lên tường của em đọc những tin nhắn vô tư hồn nhiên em gửi cho người khác, mà khi xưa nó đã một thời dành cho anh, vào hình của em để được nhìn em, ngắm em ngày càng xinh hơn, nụ cười của em càng tươi làm lòng anh càng tê tái. Đã không còn được nhìn em qua webcame, không được nhìn đôi môi, cái đuôi ngoe nguẩy, muốn nhắn cho em 1 vài câu yêu thương nhưng sao thật khó, anh sợ làm phiền em. Muốn cho em được quên anh thỏa mái học tập và cả tìm người tốt hơn anh, dù thực sự anh yêu em biết dường nào, chỉ muốn em là của anh thôi.
Có lẽ anh đã sai, anh đã sai vì anh tay trắng mà đã yêu đã thương em, nếu có thành em sẽ phải khổ khi theo anh, uhm, em sinh ra lớn lên trong sự chăm lo của gia đình ,chưa biết thế nào là nhịn đói hay phải lao động cực nhọc, làm sao mà có thể vì anh được chứ, rủi ro quá lớn đúng không em, mà theo nguyên tắc kinh doanh thì mức rủi ro cao thì không khả thi, không nên thực hiện. Vậy xét cho cùng cái gọi là tình cảm kia cũng chỉ như 1 cuộc mua bán, 1 cuộc đầu tư cho tương lai ư. Ôi, tình cảm là thế sao.
Anh nói chua chát quá phải không em, anh chấp nhận sự đau khổ này, bởi vì anh đã quá vội vàng yêu em, anh cứ nghĩ đã tìm ra người con gái biết chia sẽ, người sẽ cùng anh vượt qua mọi khó khăn. Em không thể, anh biết, không thể vì 1 người con trai mà đánh đổi tất cả trong khi em đang có gia đình, bạn bè, tương lai và cả học vấn. Nhưng em vội vàng ra đi trong lúc anh khó khăn nhất, anh không thể không nở 1 nụ cười tuyệt vọng,1 nụ cười cho cuộc sống, cho cuộc đời và cho bản thân anh.
Ít ra anh còn có những người bạn chí cốt, những người bạn mà bình thường anh không hay liên lạc, không hay nhắn tin sớm chiều, không hay online nói chuyện, không được anh nhớ nhung những khi đêm về hay mơ trong những giấc mơ, nhưng họ đã đến bên anh an ủi che chở anh khi anh khó khăn nhất. Cuộc sống là vậy, luôn cho ta những bài học quý báu, mà khi đi qua ta mới học được.
Trên con đường anh đi rồi sẽ có lắm chông gai, nhưng đôi chân này sẽ đứng vững, anh không phải hối tiếc hay hối hận áy náy khi em rời xa anh, vì lý do không phải do anh, mà là em đã sớm từ bỏ anh. Hy vọng trên bước đường tương lai, em sẽ may mắn gặp được người hơn anh.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!