Tôi ngỡ đã tìm ra em, người con gái mà thượng đế dành cho tôi, nhưng tình chưa đến em đã vội vàng bỏ tôi ra đi, em không nói sẽ ra đi nhưng tôi biết điều đó là không thể níu kéo, tôi không có gì, tay trắng, em sao mà tin tưởng tôi được, những lời nói cũng chỉ có thể làm em vui trong thoáng giây mộng mơ mà thôi. Hiện tại đã lôi em lại để nhận ra là nếu tiếp tục với tôi em sẽ không được hạnh phúc, em sẽ chịu khổ, ôi tình yêu của tôi, tôi biết điều đó là sự thật. tôi cố níu kéo nhưng ích gì đúng không em, khi cuộc sống cần nhiều thứ hơn là tình cảm, tình cảm thôi chưa đủ, sự thực là đã gần 6 tháng quen nhau mà tôi không dám gặp em, chỉ vì tôi nghèo quá. Em giận tôi, em nói em là con cưng từ nhỏ đến giờ, uhm, tôi xin lỗi, tôi đã có lỗi khi bước vào vườn hồng nhà em, đánh thức con tim chưa 1 lần biết yêu của em, đã làm em xao xuyến và mong đợi. Tôi giận mình tại sao lại để em thương tôi như tôi đã yêu em, sao lúc đầu không chê luôn để được em giận, rồi thôi, tôi đã sai thật rồi.
Đã 4 năm trôi qua tôi mới tìm lại được cảm giác đó, cái cảm giác được nhớ được thương 1 người, được lo lắng chờ đợi, nhưng đã qua rồi, tôi cứ ngỡ là giấc mơ, không đó là sự thật, tôi đã mất em thật rồi, dù chưa bao giờ em thuộc về tôi.
Tôi không dám hứa hẹn, vì tôi không có gì cả, ok, tình yêu là cái gì chứ, rồi tôi sẽ sống tốt mà không cần đến nó, tình yêu là thứ xa xỉ với tôi trong lúc này.
Say goobye my love!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!