Thứ Ba, 4 tháng 10, 2011

Nó nhớ má, càng nhớ má hơn khi một mình nó đi chợ, mua miếng thịt, cân gạo, mớ rau, về nhà hí húi nấu cơm, kho thịt nhặt rau. Nấu xong bày ra cũng chỉ có một mình nó, ngồi ăn mà sao khó nuốt quá, mặc dù nó nấu ăn không tệ, nhưng cái cảnh thui thủi, một mình làm nó cô đơn. Bát cơm trên tay nó chẳng chịu vơi, nó là con trai nhưng nó cũng có nhiều khi yếu đuối, nó cần lắm cái không khí gia đình. Nó đang cố gắng vượt qua khó khăn, cố gắng không suy nghĩ nhiều, nhưng dường như là không thể, nó đã già trước tuổi từ khi nó còn học cấp 3 cơ. Nó là con út trong nhà, có lẽ nếu nó là con thứ hay con cả thì có khi nó không suy nghĩ nhiều đến vậy, bởi vì nó là con út nên nó hiểu được cái vất vả nhọc nhằn của ba má nó khi ngày đêm làm lụng nuôi 3 anh chị em nó. Nó không biết mùa hè nó vui hay buồn, vì hè nào nó cũng chỉ biết đến chiếc ghe, tấm lưới, con cá con rạm, con nước lớn ròng và ba nó. Những đêm đi làm nó nắm ngửa nhìn lên bầu trời mà mơ mộng về thế giới của riêng nó, cáí thế giới có muôn ngàn con cá, con cua và có cả những con kiến nữa. Nó tìm thấy chòm sao hình tim đôi, nó ước mơ sau này có bạn gái sẽ chỉ cho cô ấy thấy, nó còn thấy cả chòm sao hình đất nước Việt Nam hình chữ S cong cong nữa chứ. Miền Trung đang có bão, nó lại lo, cái căn nhà đã gần 30 năm đã xuống cấp lắm rồi, nó lo cho ba cho má phải ngâm nước chống bão, trong giấc ngủ của nó luôn có hình ảnh quê nhà.
Nó là người................

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!