Thứ Tư, 30 tháng 3, 2011

khó hỉu

nhiều khi tôi mún quên đi tất cả, tôi mún tôi là 1 người lạnh lùng, tôi mún tôi là 1 người vô tâm, tôi mún bỏ lại sau lưng những cái gì là ướt át những gì là của quá khứ tôi không mong mún, nhưng sao khó quá. tôi mún quên đi em, tôi mún chấm dứt tất cả, tôi mún ai đã đi qua đời tôi dù chỉ là thoáng qua hoàn toàn xóa khỏi bộ nhớ của tôi, nhưng sao thật khó. Tôi mún tôi dc như thằng bạn tôi, ngang tàn, vô cảm một tí có phải tốt hơn không, người cũ vẫn mún họ dc vui, người mới mong rằng họ sẽ vui, dường như qúa tải đối với tôi. Nhiều khi bít yêu là cho đi không mong nhận được trở lại nhưng sao cảm giác không được như thế, tại sao tôi phải quan tâm người ta, lo lắng cho người ta, phải trọn vẹn với người ta, còn tôi thì sao, có phải lo lắng cho người ta là đã làm cho tâm hồn tôi thêm ấm áp, không cảm thấy có lỗi mặc dù tôi có lỗi gì chứ, có chăng là lỗi sống quá tình cảm.
ôi cuộc sống nhìu khi quá bế tắc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!