CCN cảm nhận được thứ tình cảm lạ len lỏi vào trong từng giác quan, từng ngày từng ngày càng mạnh mẽ hơn, CCN cảm thấy nhớ CPS hơn, những hình ảnh những mảnh vụn về CPS dần lắng đọng trong CCN tạo nên hình ảnh một người con gái mà CCN đang tìm kiếm. Không biết CPS nghĩ gì về CCN nhưng thực sự CCN đang dần thương CPS rồi đó, sẽ chẳng biết tương lai ra sao, sẽ chẳng biết CPS có cảm nhận có dành tình cảm cho CCN hay không nữa. CCN sẽ không suy nghĩ nhiều, tò mò về 1 cô bé không được xinh xắn cho lắm, rồi từ sự tò mò ban đầu đã đưa CPS đến gần CCN hơn, CCN càng ngày càng thấy mình thương CPS hơn, mến hơn cô bé vẫn thường ngày tâm sự, vẫn thường hay nhí nhảnh, vẫn thường ngày làm cho CCN mỉm cười. CPS khiến cho CPS sống không chỉ cho bản thân mà còn cho một ai đó nữa, CCN đọc nhiều chuyện nhiều truyện tâm lý hơn, CCN biết nói biết cười biết nhí nhảnh hơn, CCN thấy mình trẻ con hơn, vui tươi mỗi khi gặp CPS , trò chuyện cùng CPS.
Cũng có thể đó là những cảm nhận những ưu tư những niềm vui mà chỉ mỗi CCN có được, có thể CPS cũng chỉ là cô bé hồn nhiên không nghĩ ngợi nhiều như CCN. Có khi nào CPS cũng có ấn tượng và nhớ CCN như CCN đã và đang nhớ về CPS không nhỉ. Ước gì điều đó sẽ xảy ra. CCN và CPS có thể là một cặp hay không. Ôi tình ái, sao cứ mãi lưu luyến và cuốn hút nhau thế nhỉ. CCN thương CPS mất rồi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
thanks you for comment!
cảm ơn vì đã nhận xét!